Bên Tần bước xuống lầu ngoài, còn thấy bóng dáng con trai và con dâu nữa.
Bà vốn dĩ còn tưởng con dâu ít nhất cũng nhà một chuyến, để bà còn chút đồ ăn lót cho con bé.
Ai ngờ , Tần Văn Hoắc chặn đường dắt mất hút.
Bà cạn lời một phen.
Sau đó đang chuẩn tắt đèn lên lầu ngủ, ánh mắt liếc ngoài thì phát hiện cánh cổng lớn đang mở toang.
Bà khỏi thắc mắc, chẳng lẽ hai đứa vẫn ?
Đang ngoài chuyện ?
Lắng tai ngóng, nhưng bên ngoài yên ắng lạ thường, chẳng chút động tĩnh nào.
Bà vốn định bước ngoài, ngộ nhỡ đôi vợ chồng son đang ôm ấp ngoài cửa thì , bà cứ thế bước chẳng sẽ khiến Minh Tuyết ngượng ngùng ?
Thôi, mặc kệ chúng nó.
Bà chuẩn lên lầu.
hai bước, bà thấy gì đó sai sai.
Hai đứa nó cho dù ôm thì cũng thể ôm ngoài đường chứ?
Trong nhà thiếu chỗ chắc?
Tuy rằng đang là nửa đêm nửa hôm, nhưng ai ngoài đường qua ?
Huống hồ, cái thằng Tần Văn Hoắc hẳn là cũng loại khỉ đột sốt ruột đến thế chứ?
Nghĩ nghĩ bà vẫn quyết định ngoài xem .
Để tránh sự ngượng ngùng thể xảy , bà cất tiếng : “Minh Tuyết về đấy con?”
Đây xem như một lời nhắc nhở .
Đáng tiếc là chẳng ai đáp bà.
Bên ngoài vẫn tĩnh lặng như tờ.
Mẹ Tần bước cổng lớn ngoài, chẳng bóng nào cả.
Mặt bà khỏi đen .
Thằng nhãi ranh cứ thế quang minh chính đại chặn đường dắt , đến cửa cũng chẳng thèm cho .
Ngay cả cánh cổng lớn cũng chẳng thèm khép .
Nó sốt ruột đến mức đấy cơ ?
Bên Tần Văn Hoắc đèo Phó Minh Tuyết nhanh tới căn tứ hợp viện.
Vừa dừng xe đạp, Phó Minh Tuyết liền nhảy xuống.
Cô lấy chìa khóa mở cổng lớn bước trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-568-nho-em.html.]
Tần Văn Hoắc thì dắt xe đạp theo .
Sau khi dựng xe ngay ngắn, liền đóng chặt cổng lớn.
Còn Phó Minh Tuyết thì bước trong phòng.
Cô đang chuẩn lấy quần áo tắm thì đúng lúc Tần Văn Hoắc bước .
Nhìn vợ yêu kiều ánh đèn điện sáng trưng, cảm thấy cô vô cùng xinh .
Anh một phen kéo lòng , cúi đầu hít hà làn tóc thơm ngát, giọng mang theo vài phần khàn đặc: “Vợ, nhớ em c.h.ế.t !”
Rõ ràng họ là vợ chồng, đáng lẽ ngày ngày sớm tối bên mới .
Kết quả sống như đôi Ngưu Lang Chức Nữ .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Em cũng nhớ .” Mấy lời dỗ dành cô trôi chảy vô cùng.
Có điều, cũng tính là lừa dối .
Trước đó khi công việc bận rộn quả thực cô thời gian để nhớ tới .
lúc ôm lấy hình rắn rỏi vạm vỡ của , quả thực cô cũng chút nhớ nhung.
Một câu “em cũng nhớ ” của cô thiêu đốt trái tim Tần Văn Hoắc.
Ngay lập tức nới lỏng tay một chút, cúi đầu hôn xuống.
...
Hôm , Phó Minh Tuyết tỉnh dậy, bên cạnh chẳng thấy bóng dáng từ lâu.
Tuy nhiên, bên ngoài truyền vài tiếng động lách cách.
Phó Minh Tuyết mặc quần áo chỉnh tề bước ngoài.
Liền thấy Tần Văn Hoắc mà đang giặt ga trải giường và vỏ chăn.
“Sáng sớm giặt mấy thứ gì?”
“Đây là đồ quét dọn hôm qua, đem giặt . Sao em ngủ thêm một lát?”
“Không ngủ nữa, sáu giờ rưỡi .”
Bình thường cô đều thức dậy lúc sáu giờ, cho nên hôm nay coi như là dậy muộn .
Tần Văn Hoắc hỏi: “Hôm nay em đến trường nữa ?”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Không cần. Buổi sáng em nghỉ ngơi một lát, buổi trưa qua Viện Nghiên cứu Khoa học một chuyến.”
Tần Văn Hoắc thấy buổi sáng cô nghỉ thì trong lòng vui mừng.
“Vậy em rửa mặt , bữa sáng hôm nay mua ngoài về, em ăn tạm một chút nhé.”
Phó Minh Tuyết cũng quen việc đ.á.n.h răng rửa mặt mà buôn chuyện với .
Cô vội vàng đ.á.n.h răng rửa mặt.