Mẹ Phó qua — đang sải bước tới đây chẳng chính là con rể của bà ?
Điều khiến bà vô cùng bất ngờ và vui mừng.
Lúc , Tần Văn Hoắc rảo vài bước tới mặt Phó.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Mẹ, con đến đón về nhà!”
Anh thuận tay đón lấy bọc hành lý trong tay vợ.
Mẹ Phó đỗi mừng rỡ: “Văn Hoắc, con về Bắc Kinh lúc nào thế? Mà con hôm nay với Văn Thư về?”
Bà nhớ hình như Tần Văn Thư gọi điện về nhà.
Tần Văn Hoắc : “Hôm qua con mới về, con đoán chắc chừng hôm nay cũng về tới nơi, mà tàu đến ga lúc mười giờ thì chỉ duy nhất chuyến .”
Mẹ Phó xong, trong lòng thấy vui vẻ khôn xiết.
Điều chứng tỏ con rể luôn nghĩ đến bà!
“Anh Văn Hoắc, đúng là thông minh thật đấy.” Tần Văn Thư bên cạnh nhịn buông một câu.
Trong đám em đồng trang lứa, khâm phục nhất chính là họ .
Tần Văn Hoắc cũng chẳng buồn để ý tới .
Anh sang với vợ: “Mẹ, chúng thôi!”
“Ừ, ! , hai đứa nhỏ thế nào ?” Khoảng thời gian , Phó thương nhớ nhất chính là hai đứa trẻ.
“Tụi nó cứ nhắc bà ngoại suốt, ngày nào cũng nhớ .” Tần Văn Hoắc khéo ăn .
Mẹ Phó thấy lời mừng bùi ngùi xúc động: “Mẹ cũng nhớ hai đứa nó, từ lúc chăm sóc chúng đến giờ từng xa lâu như thế bao giờ.”
Xe ô tô đỗ ngay bên ngoài nhà ga, ba khi khỏi ga liền lên xe.
Tần Văn Hoắc lái xe, còn Tần Văn Thư thì ở ghế phụ lái.
Mẹ Phó ở hàng ghế .
Nhìn phong cảnh lùi dần ngoài cửa sổ xe — bà khỏi một nữa cảm thán sự khác biệt giữa thành phố lớn và thị trấn nhỏ quả thực quá đỗi to lớn.
Thảo nào đám thanh niên trí thức về nông thôn dù cắm rễ ở nông thôn mười mấy năm trời thì trong lòng họ vẫn một mực trở về thành phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-572-me-vo-nao-chang-thich-nguoi-con-re-the-nay.html.]
Đặt vị trí của bà — bà cũng sống mãi ở thành phố.
Chiếc xe chạy thẳng đến căn tứ hợp viện.
Tần Văn Thư nhanh chân xuống xe .
Cậu nhảy xuống xe nhanh chóng mở cửa .
“Thím ơi, về đến nhà , thím xuống xe ạ!”
Mẹ Phó xuống xe, cánh cổng lớn của tứ hợp viện, trong lòng bà bỗng dâng lên một cảm giác thuộc về nơi .
Cũng thôi, quãng đời còn , bà cũng chỉ một mái nhà mà thôi.
Dù thì căn nhà ở quê cũ cũng bà đem xử lý .
Mở cổng lớn , hai em Tần Văn Hoắc và Tần Văn Thư giúp khiêng đồ đạc bên trong.
Tần Văn Thư thấy còn việc gì của nữa, lập tức với Phó: “Thím ơi, cháu xin phép về đây ạ.”
Mẹ Phó đòi về liền vội vàng cản : “Về cái gì mà về, ở chỗ thím ăn cơm —”
Đi bận rộn ngần ngày trời, nếu như ngay cả bữa cơm cũng ăn thì trong lòng Phó áy náy khôn nguôi.
“Dạ thôi, để thím ạ, cháu về nhà tắm rửa một cái .”
Lời của Tần Văn Thư thốt , Phó còn định khuyên thêm thì Tần Văn Hoắc bên cạnh ngăn .
“Mẹ, cứ để nó về nhà , phỏng chừng nó đang tắm rửa cho thoải mái, dù cũng là một nhà, thời gian ăn cơm còn khối dịp.”
Tần Văn Thư cũng vội vàng : “Thím , cháu mà khách sáo với thím ? Đợi nhé, thím chẳng cần gọi , cháu sẽ tự giác mò sang đây ăn chực cho xem.”
Mẹ Phó lúc mới thêm nữa: “Hay là tối nay cháu qua nhé?”
“Để ạ. Thím ơi, cháu nữa , cháu về đây.” Tần Văn Thư cầm lấy đồ đạc của co cẳng chạy mất hút.
Mẹ Phó , khỏi cảm thán với Tần Văn Hoắc: “Thằng bé Văn Thư tính thật đấy, mấy ngày nay cũng may là nhờ nó tất bật lo lo .”
Mấy lời cảm ơn bà còn quên béng kịp .
“Người một nhà cả mà , nên thế thôi. , mấy ngày nay tàu hỏa chắc mệt lử , con đun sẵn nước nóng, cứ tắm rửa , con qua đón hai đứa nhỏ về.”
(Bản chương xong)