Tần Văn Hoắc thấy lời , mặt trực tiếp đen sì.
Anh nhanh chóng buông một câu khinh thường: “Anh cũng xứng .”
Cái thá gì chứ, mà dám tơ tưởng đến Tần Văn Anh.
Phó Minh Tuyết:...?
“Anh đúng, em cũng cảm thấy xứng, từ chối khéo .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lúc , Tần Văn Hoắc bồi thêm một câu: “Em chuyện với Tần Văn Anh ?”
Phó Minh Tuyết vội vàng lắc đầu: “Chưa, em từng nhắc tới. Em với ai cả, chỉ mới với một chút thôi.”
Mấy ngày nay cô quả thực căn bản hề nhớ tới chuyện .
Càng đừng là nhắc tới mặt Tần Văn Anh.
Cho dù nhớ, cô cũng mở miệng - đến chuyện mấy ngày nay ông nội qua đời.
Chỉ tính bình thường Tần Văn Anh chỉ một nhấn mạnh chủ nghĩa độc kết hôn, cô cũng thể nhắc tới chuyện .
Cô chuốc lấy sự chán ghét .
Giống như bản cô - giả sử bản bày tỏ rõ ràng là kết hôn, nếu khác còn lấy danh nghĩa cho cô để đến chuyện xem mắt, cô cũng sẽ phiền phức.
Tần Văn Hoắc hài lòng với cách của vợ, đó : “Không cần với chị . Cứ coi như chuyện .”
Tên họ Lê đang ở căn cứ ?
Được, qua đó sẽ chuyện với một phen.
Phó Minh Tuyết quả quyết gật đầu: “Được.”
Ba ngày tàu hỏa vì Tần Văn Hoắc ở đó, Phó Minh Tuyết cũng cảm thấy nhàm chán.
Đương nhiên, những lúc bình thường, cô cũng chỉ giường sách-
Mà hai giường đối diện ở trạm tiếp theo hai thanh niên lên tàu, hình như là học đại học ở phía Nam.
Sau khi đến nơi, Phó Minh Tuyết hỏi Tần Văn Hoắc: “Khi nào về bộ đội?”
Tần Văn Hoắc cô: “Vợ hy vọng ở bên vài ngày ?”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Vậy thì , em chỉ là mấy ngày tới sẽ bận, thể lo cho -”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-605-xin-hay-de-anh-co-cam-giac-thanh-tuu-mot-chut.html.]
Tần Văn Hoắc lời , trong lòng vô cùng thoải mái.
“Không cần em lo cho , dạo loanh quanh là . Anh là nhà của em, chút quyền hạn dạo căn cứ chắc chắn sẽ cho, hơn nữa, cũng khu vực cốt lõi của các em.”
Phó Minh Tuyết thấy như , liền bản sẽ sắp xếp.
“Được, thì đến ký túc xá .”
Ký túc xá căn cứ phân bổ chỉ một cô ở, chiếc giường cũng loại giường đơn, vẫn thể ngủ hai vợ chồng bọn họ.
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Được.”
Phó Minh Tuyết vẫn là gọi điện thoại từ , cho nên căn cứ phái xe đến ga tàu hỏa để đón.
Hai vợ chồng xe đưa đến khu nhà ký túc xá .
Phó Minh Tuyết dẫn Tần Văn Hoắc lên căn phòng của ở tầng hai.
“Anh nghỉ ngơi một lát , em tắm .”
Mấy ngày nay tàu hỏa vô cùng khó chịu, tắm rửa xong đến căn cứ là .
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Được.”
Phó Minh Tuyết tìm quần áo của .
Sau đó cầm chậu ngoài.
Phòng tắm ở bên ngoài phía cuối hành lang bên .
Ký túc xá giống với kiểu nhà tập thể.
Sau khi Phó Minh Tuyết tắm xong, quần áo bẩn của cô liền Tần Văn Hoắc lấy : “Vợ, mấy thứ em cứ để đó là , lát nữa giặt cho. Không em đến căn cứ việc ? Vậy thì mau .”
Phó Minh Tuyết chút ngại ngùng khi để giặt quần áo cho .
“- Không , em cũng thiếu chút thời gian .”
Tần Văn Hoắc: “Cho dù là thiếu, nhưng ở đây mà, em thể để thêm chút việc ? Nếu , chồng như chẳng chút cảm giác thành tựu nào cả.”
Câu của Tần Văn Hoắc khiến khóe miệng Phó Minh Tuyết khỏi giật giật.
Lúc còn trong bụng Tần Văn Thư chữ, năng lung tung, bây giờ - cái cảm giác thành tựu là dùng như ?
(Hết chương)