“Đương nhiên, chúng là vợ chồng già . Cũng may là mặt, bằng chén rượu mừng cũng uống, dù thì cũng gọi một tiếng chị dâu.”
“ , cưới vợ ? Con mấy tuổi ? Một đứa hai đứa?”
Một tràng câu hỏi của Tần Văn Hoắc khiến mặt Trạch Đại Giang đen như đ.í.t nồi.
Tên cố ý đúng ?
Hắn nhất định là cố ý.
“ mới bao nhiêu tuổi chứ? Cưới xin sinh con cái gì? Cậu đừng quên, còn nhỏ hơn hai ba tháng đấy!”
“À, nhỏ hơn hai ba tháng ? suýt thì quên mất, dù thì bây giờ ...” Ánh mắt Tần Văn Hoắc đ.á.n.h giá từ xuống , tặc lưỡi hai tiếng mới mở miệng tiếp: “Có công việc vất vả quá ? Làm trông già hơn cả mười hai mươi tuổi thế .”
Trạch Đại Giang:...?
Già hơn mười hai mươi tuổi?
Mặt lúc chỉ đen , mà xanh mét đến phát sợ.
Chẳng qua là cạo râu thôi mà? Sao già hơn mười hai mươi tuổi ?
Hừ, tên nhất định là cố ý chọc tức .
Anh còn kịp mở miệng mắng , Tần Văn Hoắc lên tiếng: “Cậu cũng sớm tìm đối tượng , dù nếu để qua vài năm nữa thì khéo chẳng ai thèm ngó ngàng . Người tìm là tìm đối tượng, chứ tìm bố già.”
Trạch Đại Giang tức đến nghẹn họng thật.
“Cái mồm ch.ó của vẫn mọc ngà voi.”
Tần Văn Hoắc thế cũng chẳng thèm giận.
Anh liếc mắt xéo sang.
“Làm như cái mồm nhả ngà voi bằng, là nhả thử một cái xem nào.”
Trạch Đại Giang:...?
Bà nội nó chứ.
Cái mồm thằng ch.ó mà ngứa đòn thế ?
Có thể tát cho một bạt tai ?
“Tổ trưởng Phó cái mồm thối thế ?”
Tần Văn Hoắc đáp ngay một câu: “Thối mấy cũng chẳng thối bằng .”
Trạch Đại Giang:...?
Thôi bỏ , thèm đấu võ mồm với loại .
Rồi ánh mắt rơi đống quần áo trong chậu.
Đủ màu hoa hòe hoa sói, rõ ràng bộ là của Tần Văn Hoắc.
“Cậu những cái khác thì chẳng , nhưng ông chồng nhàn rỗi hầu vợ thì giỏi đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-607-nho-vao.html.]
Tần Văn Hoắc khẩy: “ những cái khác ? Cậu thử qua ?”
Trạch Đại Giang:...?
Anh kinh hãi trợn tròn hai mắt.
“Tần Văn Hoắc? Bây giờ mà trơ trẽn thế hả?”
Lời như thế mà cũng .
Anh mà còn thấy ngượng cả tai.
Tần Văn Hoắc: “ trơ trẽn chỗ nào? đang bảo đ.á.n.h , thử ? Hay là... đầu óc nghĩ sang chuyện khác? Hừ, kẻ lòng đen tối thì cái gì cũng thấy bẩn thỉu.”
Trạch Đại Giang:...?
Mặt chọc tức đến lúc xanh lúc trắng.
Mẹ kiếp, đúng là quá trơ trẽn .
“Được , cãi , .”
Anh tức tối bỏ .
Vừa hai bước thấy sai sai, mắc mớ gì ?
Thế là trở .
Rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi, cả mới bình tĩnh đôi chút.
“Hôm qua thấy , hôm nay mới tới ?”
Anh hỏi với giọng điệu bình thường hơn lúc nãy, Tần Văn Hoắc cũng mỉa mai nữa.
“Ừ.”
“Thế ăn cơm ? Lát nữa với nhà ăn, mời một bữa. Nói cũng , chúng mấy năm nay gặp . Gặp ở đây đúng là dễ dàng gì.”
Trạch Đại Giang vô cùng cảm khái.
Ngoài việc cảm khái gặp em nơi đất khách quê .
Anh còn cảm khái ngọn lửa tình yêu mới nhen nhóm khó khăn lắm mới , cứ thế “phụt” một tiếng dập tắt ngúm.
Đạo đức thì vẫn giữ.
Anh thích một đến mấy, cũng thể phá hoại hôn nhân của khác .
Huống chi đây còn là vợ của thằng bạn chí cốt lớn lên cùng từ thuở cởi truồng tắm mưa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Hoắc liếc một cái: “Cũng . cần mời, vợ phiếu cơm.”
Trạch Đại Giang:...?
Nhìn cái bản mặt đắc ý của kìa.
Nhổ !