“Được chứ.” Thím múc thức ăn chút ngần ngại đồng ý ngay.
Tay bà hề run rẩy chút nào, thậm chí còn múc thêm cho một miếng.
Có điều, Tổ trưởng Phó thích ăn thịt nạc kể cũng lạ thật, thịt nạc thì gì ngon chứ? Chẳng lẽ thịt mỡ thơm ngon béo ngậy hơn ?
Tần Văn Hoắc bưng mâm thức ăn lấy xong: “Để bưng cho.”
“Em bưng cơm.” Phó Minh Tuyết còn bảo thím lấy thêm hai cái màn thầu bột mì trắng.
Hai vợ chồng tìm một chỗ trống xuống.
“Màn thầu ở đây cũng ngon lắm, nếm thử xem.”
“Được!” Tần Văn Hoắc vui vẻ nhận lấy.
Đừng là màn thầu, cho dù là thứ khó nuốt đến nữa, chỉ cần là vợ đưa thì đều thích ăn cả.
Trong lúc họ đang ăn cơm, bỗng một vị khách mời mà đến.
“Tần Văn Hoắc, Tổ trưởng Phó, khéo thật đấy. Không phiền nếu đây chứ?”
Tần Văn Hoắc ngẩng đầu lên, định bảo phiền thì Phó Minh Tuyết nhanh miệng hơn một bước: “Không phiền ạ.”
Tần Văn Hoắc:...?
Anh quắc mắt lườm Trạch Đại Giang một cái sắc lẹm.
Nhà ăn rộng lớn như thế, bao nhiêu chỗ trống , cứ nhất quyết đến phiền vợ chồng ăn cơm ?
Trạch Đại Giang vờ như thấy ánh mắt chẳng mấy hoan nghênh .
Anh sang Phó Minh Tuyết, ở cự ly gần thế càng rõ gương mặt rạng rỡ sáng bừng của cô gái.
“Tổ trưởng Phó, chắc hẳn cô , nhưng thấy cô mấy . Thế nhé, xin tự giới thiệu một chút, tên là Trạch Đại Giang, việc ở căn cứ bên . Ngoài , là bạn nối khố của Tần Văn Hoắc.”
Nói xong câu , liền nhanh chóng bồi thêm một câu: “Rất vui quen với cô... chị dâu!”
Vốn dĩ Tần Văn Hoắc định mắng nhiều lắm mồm.
khi thấy tiếng “chị dâu” ở câu cuối cùng, liền tha thứ cho cái tật lải nhải của tên .
Dù thì bản cũng cực kỳ thích khác gọi vợ là chị dâu.
Phó Minh Tuyết : “Thế thì đúng là khéo quá, nãy Tần Văn Hoắc cũng nhắc tới đấy!”
Trạch Đại Giang thế liền thấy hứng thú, gặng hỏi: “Tần Văn Hoắc nhắc gì về thế?”
Lần đợi Phó Minh Tuyết lên tiếng, Tần Văn Hoắc giành : “ bảo lắm lời, cơm nhét đầy họng cũng bịt nổi cái mồm .”
Trạch Đại Giang:...?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-610-dung-la-kiep-truoc-tu-nhan-tich-duc-lon.html.]
Đồ ch.ó má.
Làm bại hoại thanh danh của .
“Với , bây giờ để yên ăn cơm ? Cậu ăn nước bọt sẽ b.ắ.n thức ăn của khác ?”
Phó Minh Tuyết:...?
Cô lặng lẽ kéo khay cơm của xích sang một bên.
Trạch Đại Giang:...?
Anh nên qua đây mới .
Thằng ch.ó bụng đúng là thâm độc hết .
Tần Văn Hoắc toại nguyện.
Không còn tiếng ríu rít lải nhải bên tai, cuối cùng cũng thể yên ăn một bữa cơm ngon lành.
Biết vợ thích ăn thịt nạc.
Thế là gắp hết phần mỡ sang bát của , gắp phần nạc bỏ bát cho vợ.
Cảnh tượng khiến Trạch Đại Giang kinh ngạc thôi.
Thằng ch.ó c.h.ế.t, bản ăn phần ngon, để vợ ăn phần dở ?
Còn thiên lý nữa , loại như thế mà cũng cưới vợ cơ đấy.
Ánh mắt Phó Minh Tuyết thoáng vẻ thương hại: phần ngon thế mà ăn ngon lành chứ.
Phó Minh Tuyết yêu cái thằng ch.ó Tần Văn Hoắc đến nhường nào cơ chứ?
Tần Văn Hoắc đúng là kiếp tu nhân tích đức lớn .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tuy nhiên, dẫu đồng tình với Tần Văn Hoắc, cũng tiện chỉ trích Tần Văn Hoắc ngay mặt Phó Minh Tuyết.
Bữa cơm nhanh chóng kết thúc.
Tần Văn Hoắc đem đống bát đũa rửa sạch.
“Vợ ơi, tối nay em còn tăng ca nữa ?”
“Có chứ, cứ ngủ sớm , cần chờ em , chắc đêm nay em về muộn đấy.”
“Được. Thế em về ký túc xá nhớ chú ý an nhé.”
Phó Minh Tuyết gật đầu.
Rời khỏi nhà ăn, cô liền tách theo hướng ngược với Tần Văn Hoắc.