Phó Minh Tuyết ăn xong bát mì liền bắt đầu lôi đồ đạc từ trong cái bao tải phân bón mang về ngoài.
“Cái gì thế ? Sao nhét nhiều đồ đạc đến thế cơ chứ?” Mẹ Phó lúc con gái bước chân cửa thấy cái bao tải .
Khi đó bà thấy tò mò, chỉ vì con gái kêu đói bụng nên mới kịp hỏi.
Dù thì bà cũng bao giờ tự tiện lục lọi đồ đạc của con gái.
Vạn nhất bên trong đựng tài liệu đồ vật quan trọng gì thì ?
Thế nhưng giờ con gái tự tay lôi ngay mặt, đương nhiên là bà thể hỏi han .
“Mấy thứ là con mua của bà con địa phương bên đó, ngoài còn đồ chơi cho bọn trẻ, với cả lúc xuống tàu hỏa con ghé qua nhà một bạn lấy về, là đồ con nhờ mua hộ từ đấy ạ.”
Bốc phét cả đấy.
Toàn bộ đều là phần thưởng rơi trong gian của cô suốt thời gian qua.
Chất đống cả đống lớn, nếu đợt mà lôi bớt ngoài thì e là gian cũng chẳng còn chỗ mà chứa nữa.
Mẹ Phó ngạc nhiên: “Chỗ thịt mua hôm nay đấy ? Sao mà tươi thế ?”
“Vâng, mua cho con ngày hôm nay đấy ạ, con sợ ở nhà hết thịt ăn nên bảo bạn mua nhiều một chút. Lát nữa mang cất hết trong tủ lạnh nhé.”
Mẹ Phó cạn lời.
Cái tủ lạnh đó bà rút điện tắt ngúm từ lâu .
Dù thì dùng điện là tốn tiền cơ chứ?
Trong nhà chỉ mỗi bà với hai đứa nhỏ, tiết trời chẳng quá oi bức, bà cần gì dùng đến tủ lạnh?
Thiếu thốn thứ gì thì cứ xách làn chợ mua chẳng tiện hơn ?
“Con mua thế cũng nhiều quá đấy, qua chỗ tầm ba mươi cân thịt, nhà ai mua thịt mà mua lắm thế bao giờ ? Con tưởng trạm thịt sắp đóng cửa hết thịt chắc?”
“Mẹ, thể ướp muối tích trữ mà ! Với nhiều thế thì lát nữa mang biếu bên nhà họ Tần một ít.”
“Thế thì con mang biếu bên nhà họ Tần nhiều nhiều một chút.”
“Vâng ạ. , mấy xấp vải là để may quần áo cho và bọn trẻ con đấy. Còn hai xấp con để dành biếu chồng.”
Mẹ Phó mà lắc đầu: “Con ăn thật chẳng sắp xếp gì cả, thịt với vải nhét chung đụng một chỗ thế ? Thế chẳng ám hết mùi hôi tanh ?”
“Không , con bọc kín mấy lớp cẩn thận lắm , cứ yên tâm.”
Là do lúc cô nhớ để mà bỏ sẵn trong vali hành lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-620-nhieu-do-the-nay-co-a.html.]
Thành thử nhân lúc chú ý tới cái bao tải phân bón, cô mới lén lút lôi từ trong gian tuồn ngoài.
Mẹ Phó vội vàng ôm hết đống vải vóc đặt sang một bên.
Tận mấy súc vải lớn liền, mỗi đều thể may vài bộ quần áo mới.
Nói về độ chịu chi—đứa con gái của bà đúng là tiêu tiền chớp mắt lấy một cái.
Đồ Phó Minh Tuyết lôi chủ yếu là lương thực, gạo, mì và dầu ăn, phần lớn cái bao tải đều chứa những thứ .
Thế nhưng sữa bột cùng các loại thực phẩm dinh dưỡng cũng ít, bao gồm cả mạch nha cùng mười mấy lọ nước bổ não.
Đến khi bộ đồ đạc lôi sạch ngoài, Phó mà chỉ mắng cho cô một trận— thể mua nhiều đồ đến mức độ cơ chứ?
Thực sự là quá nhiều .
“... Con để nhiều thế ở nhà thì ăn đến bao giờ mới hết !”
“Thế nên với bọn trẻ đừng tằn tiện gì, cứ thoải mái mà ăn nhiều .”
“Con lựa bớt một ít đem sang biếu nhà họ Tần . Cái nước bổ não nhiều quá, con mang sang bên đó nhiều hơn một chút.”
“Con lấy sáu lọ mang sang, còn bốn lọ để uống tẩm bổ.”
Phó Minh Tuyết đem những thứ dự định mang sang nhà họ Tần gom hết một chỗ.
Cô đem bộ đồ đạc chất gọn gàng trong thùng của chiếc xe ba bánh điện.
“Mẹ, chiếc xe ba bánh thấy thế nào?”
“Tốt lắm con, thấy cái loại xe ba bánh ngoài cửa hàng bách hóa cũng bắt đầu bày bán đấy. Tận hơn một nghìn đồng một chiếc cơ! Chậc chậc, đắt thế thì ai mà mua cho nổi—”
“Một chiếc xe đạp bình thường giá một trăm sáu mươi đồng , chiếc xe ba bánh còn chạy bằng điện, bán giá một nghìn đồng là quá tâm đấy ! Những mua nổi thì ngay cả xe đạp cũng chẳng mua nổi , còn những đủ tiền mua thì tự khắc sẽ mua thôi.”
Mẹ Phó ngẫm nghĩ thấy cũng đúng.
Bên Phó Minh Tuyết nhanh chóng sắp xếp đồ đạc đấy.
“Mẹ, thế con chạy sang bên nhà họ Tần một chuyến nhé.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mẹ Phó gật đầu: “Ừ, .” Ngay đó bà hỏi với theo: “Có về ăn cơm tối đấy?”
“Có chứ , con sang bên đó lát nữa chắc chắn hai đứa nhỏ cũng đòi bám theo con về nhà thôi, nấu cơm nhiều thêm một chút nhé.”
“Được .” Chuyện chẳng cần thì Phó cũng thừa , hai đứa nhỏ mà thấy chúng nó về thì kiểu gì chẳng quấn lấy đòi về cùng cho bằng .