“Bố, ngày mai con việc gì, cứ ở đây bầu bạn với ! Để Văn Hoắc lái xe đưa chú hai thím hai về . Bố, bố cũng về ! Hôm nay bố về nghỉ ngơi , ngày mai mới tinh thần.”
Sở dĩ Phó Minh Tuyết bảo chồng về là vì cô lời cũng vô ích, tấm lòng đời đều như thế.
Tần Văn Hoắc cũng lên tiếng: “Bố, ngày mai bố hẵng qua đây, cứ để và Minh Tuyết ở đây . Lát nữa con .”
Ông Tần lắc đầu: “Không, bố về.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tình cha như núi.
Tuy bình thường ông ít kiệm lời, nhưng điều đó nghĩa tình yêu thương ông dành cho con gái ít hơn chút nào.
Bây giờ con gái im lìm bên trong như thế, lòng ông đau như d.a.o cắt.
Tần Văn Hoắc cũng khuyên thêm nữa, trực tiếp đưa chìa khóa xe cho Tần Văn Thư.
“Em lái xe đưa chú hai thím hai về . , ngày mai đừng quên báo tin vui cho bà nội .”
Tần Văn Thư nhận lấy chìa khóa, đáp: “Em thấy lát nữa về là qua xem bà nội ngay, khéo bà còn ngủ ! Em thấy chắc chắn bà ngủ .”
Đứa cháu gái bà yêu thương nhất xảy biến cố sinh t.ử lớn thế , nếu bà thì thôi.
Đằng , già như bà mà ngủ cho nổi?
Tần Văn Hoắc lập tức : “Được, em qua xem một cái, nếu bà ngủ thì đừng phiền.”
Tần Văn Thư lập tức đáp lời.
Sau đó cùng những khác trong nhà họ Tần rời .
Người nhà họ Tần xe ô tô về, còn tiếp tục lái xe điện rời .
Còn Tần Văn Hoắc ở là để sắp xếp phòng bệnh.
Vốn dĩ phòng bệnh đơn ở đây còn nữa, nhưng Tần Văn Hoắc tìm viện trưởng một chuyến, lập tức thu xếp một phòng bệnh đôi còn trống.
Anh còn tìm thêm một chiếc giường xếp quân đội đặt trong phòng bệnh.
“Mọi tranh thủ chợp mắt một lát , vặn ba mỗi một giường.”
Phó Minh Tuyết : “Thế còn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-632-sao-lai-mang-theo-giay-chung-nhan-ket-hon-ben-nguoi.html.]
Tần Văn Hoắc chỉ bên ngoài: “Anh nhà khách ngủ.”
Phó Minh Tuyết định thì ông Tần lên tiếng: “Minh Tuyết nhà khách cùng con , bố với con ở phòng bệnh là .”
Tần Văn Hoắc thật cũng ý , chỉ là đó bản khó mở lời, sợ vợ đồng ý.
Lần bố đích lên tiếng, tin chắc vợ nhất định sẽ đồng ý.
Quả nhiên, Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vậy cũng , bố , hai cũng nghỉ ngơi một chút , để mai mới tinh thần.”
Ông Tần gật đầu: “Ừ. Hai đứa cũng ngủ sớm .”
Hai vợ chồng rời .
Bên ngoài bệnh viện Quân khu chính là nhà khách.
Khi Tần Văn Hoắc rút giấy chứng nhận kết hôn , Phó Minh Tuyết chút ngạc nhiên .
Thế nhưng, cô hỏi gì cả.
Mãi đến khi xong thủ tục bước trong phòng, Phó Minh Tuyết mới hỏi: “Cái giấy chứng nhận kết hôn , mang theo bên ?”
Cô nhớ lúc họ lập tức khỏi cửa ngay.
Anh căn bản còn hề bước lên lầu.
“Ừ, những lúc nhiệm vụ, thường mang giấy chứng nhận kết hôn bên , như thế lúc nhớ em thì rút giấy chứng nhận kết hôn ngắm một chút, cảm nhận phận kết hôn của .”
Tần Văn Hoắc với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Phó Minh Tuyết câu , khóe miệng khỏi giật giật.
Cái gì gọi là cảm nhận phận kết hôn chứ? Đầu óc vấn đề gì nặng lắm ?
Lúc , Tần Văn Hoắc chỉ chiếc giường: “Lề mề nữa là trời sáng đấy, chúng tranh thủ chợp mắt một lúc .”
“Em rửa mặt .” Quần áo giặt thì trong gian của Phó Minh Tuyết , nhưng cô cũng thể lấy ngay mặt Tần Văn Hoắc .
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Được, lấy cho em ít nước nóng, tiện thể xuống lầu hỏi nhân viên phục vụ xem bàn chải, khăn mặt các loại bán , lấy cho em.”
(Bản chương )