“Mẹ, con xin đừng tự tiện quyết định nữa. Người cần , cũng giống như con , con cực kỳ ghét khác cứ hở một tí là giới thiệu đối tượng cho ...”
“Cho nên đừng những chuyện ghét. Đó trả ơn , tuyệt đối là báo thù đấy.”
Khoản Tần Văn Anh là quyền lên tiếng nhất.
Dù thì ai mà cứ hễ cô về đến nhà là mở miệng đòi mai mối đối tượng cho cô, cô thật sự ghét cay ghét đắng.
Cho dù là thiết nhất cũng .
Sao chứ, cô kết hôn yêu đương thì vướng víu gì đến ai ?
Mà cần bọn họ hết tới khác giới thiệu đối tượng cho cô?
Ai nấy đều ngơ thái độ chán ghét của cô như thế ?
Mẹ Tần:...?
Bà báo thù lúc nào cơ chứ?
Vả chẳng bảo , bà chỉ buột miệng thôi mà.
Con nhóc c.h.ế.t tiệt tưởng thèm lấy chồng thì khác cũng lấy chồng chắc?
Phụ nữ cả nước mấy như cô chứ?
Nếu như ai ai cũng suy nghĩ giống cô, xã hội chẳng sẽ loạn cào cào lên ?
Bà liếc xéo cô một cái: “Mau thu dọn đồ đạc của con , sắp sửa xuất viện đấy.”
Tần Văn Anh thấy bà vẻ giận, sợ c.h.ế.t bồi thêm một câu: “Trước đây hồ đồ lú lẫn thế ? Sao đợt nông nỗi chứ?”
Mẹ Tần:...?
Có thể tẩn cho nó một trận ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mẹ hiền con thảo, thật sự là hợp với hai con bọn họ chút nào.
Bên Tần Văn Trạch xong thủ tục về.
Anh thấy bầu khí trong phòng bệnh dường như gì đó là lạ.
cũng nghĩ nhiều.
“Mẹ với em thu dọn xong hết ?”
Mẹ Tần mất kiên nhẫn : “Xong , ở đây cả, con xách là .”
Tần Văn Trạch:...?
Mẹ thế nhỉ? Mới một lát mà nổi giận đùng đùng ?
Ánh mắt bất giác về phía em gái : Em chọc giận đấy ?
Tần Văn Anh vốn cũng chẳng hợp tính với ông cả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-643-sao-con-khong-biet-ngai-the.html.]
Cho nên cô bèn lờ tịt ánh mắt dò hỏi của .
Cô hỏi thẳng: “Đi ?”
Tần Văn Trạch vội gật đầu: “Được , bây giờ chúng xuất viện thôi!”
Tần Văn Anh hiện tại thể tự , thế là sải bước .
Cuối cùng cũng rời khỏi bệnh viện , bước chân cô nhẹ nhõm khôn xiết.
“Mẹ, chúng cũng mau thôi!”
Tần Văn Trạch xách hành lý trong phòng bệnh lên.
Mẹ Tần cũng chẳng thèm đáp lời , thẳng khỏi phòng bệnh.
Tần Văn Trạch:...?
Sao ai nấy đều chẳng thèm đếm xỉa đến thế ?
Anh chọc ghẹo gì bọn họ chứ?
Bên Tần Văn Anh và Tần lên xe, Tần Văn Trạch cũng bỏ đồ đạc trong xe.
“Hay là để con lái xe cho xong nhé?”
Tần Văn Anh cảm thấy bẹp giường bệnh quá lâu , chạm vô lăng một chút cũng .
Dẫu cũng thể trải nghiệm cảm giác tốc độ và phấn khích một phen.
Lời thốt , chẳng đợi Tần Văn Trạch lên tiếng, Tần ở ghế lập tức ngăn cản: “Yên phận chút !”
Rồi bà trừng mắt lườm con trai cả: “Con còn ngây đấy gì? Sao, định để nó lái xe thật đấy ?”
Tần Văn Trạch:...?
“... Vâng!”
Anh lập tức nổ máy xe.
Đợi xe chạy một đoạn, Tần Văn Anh sực nhớ một chuyện.
Cô đầu : “Mẹ, con dọn sang bên tứ hợp viện ở ?”
Mẹ Tần thấy câu , nhất thời phản ứng kịp: “Tứ hợp viện nào cơ?”
“Mẹ, kìa, như nhà nhiều tứ hợp viện lắm bằng. Ý con là thể sang bên thím ở ? Tức là nhà Minh Tuyết ?”
Tần Văn Trạch em gái cũng vô cùng bất ngờ.
Sao cô dọn sang bên đó ở nhỉ?
Mẹ Tần lúc mới hiểu , bà lập tức trợn mắt lườm:
“Sao con ngại mà đòi thế hả? Bà thông gia một chăm hai đứa trẻ đủ bận tối mắt tối mũi , con còn sang đó ở, định để bà chăm thêm cả con nữa chắc?”