Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 647: Cảm Ơn

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Văn Anh bĩu môi.

 

“Thím ơi, cháu cũng chỉ đùa với thím thôi mà. Cảm ơn thím tới thăm cháu.”

 

Mẹ Phó thật quý Tần Văn Anh.

 

Có điều bà cũng hiểu mấy ngày Tần Văn Anh thể dọn sang chỗ .

 

Bên thông gia chắc chắn sẽ đồng ý.

 

“Cháu sang lúc nào thì cứ sang bất cứ lúc nào nhé.”

 

Tần Văn Anh đáp lời: “Vâng ạ!”

 

Sau đó cô vẫy vẫy tay với hai đứa trẻ.

 

Hai đứa nhỏ bế từ xe ba bánh xuống lập tức lon ton chạy về phía Tần Văn Anh.

 

Chúng ngửa đầu lên, đồng thanh gọi: “Cô ơi!”

 

“Ngoan nào!”

 

“Cô ơi, cô đau ? Khả Khả thổi phù phù cho cô nhé!”

 

Tần Văn Anh:?

 

Thổi cái gì cơ?

 

Không đợi cô kịp phản ứng, thấy cô bé túm lấy tay cô sức thổi phù phù-

 

Nước miếng rơi hết cả lên mu bàn tay cô.

 

Tần Văn Anh khựng .

 

“- Khả Khả, cô đau nữa .”

 

“A, khỏi nhanh thế ạ?”

 

, đúng -” Tần Văn Anh rút tay về, đó mỉm véo nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào , “Cô cảm ơn Khả Khả nhà nhiều nhé.”

 

Quả nhiên, bé gái thơm tho ngọt ngào vẫn vô cùng đáng yêu.

 

Dĩ nhiên, nếu bảo cô tự nuôi- thì .

 

Cô chẳng thể nào chăm sóc cho một đứa trẻ .

 

Mẹ Tần hai đứa nhỏ quấn quýt quanh Tần Văn Anh, liền cùng Phó xách đồ đạc xe ba bánh trong nhà.

 

“Sao bà còn mang theo ngần thứ gì?”

 

Mẹ Phó : “Bồi bổ sức khỏe cho Văn Anh mà.”

 

“Thật là lòng quá, đúng , trưa nay bà cứ ở đây ăn cơm nhé.”

 

Lần , Phó từ chối, bà sảng khoái nhận lời ngay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-647-cam-on.html.]

“Được!”

 

Sau đó bà chào hỏi cụ bà nhà họ Tần bước .

 

-

 

Phía Phó Minh Tuyết ở Hội chợ Quảng Châu cũng mấy ngày.

 

Lần thực sự giúp cô mở mang thêm nhiều tầm mắt.

 

Có điều, việc quan trọng nhất bên phía cô vẫn là tham gia một hội thảo giao lưu học thuật kéo dài ba ngày.

 

Sau khi kết thúc là chuẩn về.

 

Lần , cô về Bắc Kinh, mà sẽ thẳng về căn cứ.

 

Vé tàu hỏa là chuyến tám giờ rưỡi sáng mai.

 

Vốn định ngoài mua chút đồ, nhưng bận rộn một hồi thì tới bảy giờ tối.

 

Cô quyết định ngoài nữa.

 

Ngay khi cô chuẩn báo cáo cho đợt giao lưu trong phòng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

 

Phó Minh Tuyết bước qua mở cửa, khi thấy ngoài cửa là Xưởng trưởng Lưu và Xưởng trưởng Trương của xưởng xe đạp, cô cảm thấy bất ngờ.

 

“Đồng chí Phó, ngày mai cô , chúng qua thăm cô một chút. Tiện thể mang cho cô ít đồ.”

 

Xưởng trưởng Lưu xòa đưa đồ tay sang.

 

“Xưởng trưởng Lưu, các gì thế ?”

 

“Đây là mấy món đồ chơi nhỏ chúng mua ở hội chợ, chẳng đáng bao nhiêu tiền . , chúng nhận ít đơn đặt hàng nhé. Vẫn là nhờ công của cô cả, cái mẫu động cơ cô thiết kế , cô đoán xem bọn Tây lông đặt của chúng bao nhiêu đơn?”

 

Trước cửa phòng là nơi chuyện, phòng của cô cũng tiện, đúng lúc đó cửa phòng Chủ nhiệm Trịnh ở sát vách mở .

 

Phó Minh Tuyết nhanh trí ngay: “Chủ nhiệm Trịnh, chúng sang phòng thầy một lát ạ?”

 

Chủ nhiệm Trịnh chút do dự gật đầu: “Đương nhiên là , mau .”

 

Xưởng trưởng Lưu và Xưởng trưởng Trương đúng là cầu còn .

 

Họ lập tức cùng Phó Minh Tuyết bước phòng của Chủ nhiệm Trịnh.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

May mà căn phòng khá rộng rãi, một chiếc bàn và vài chiếc ghế dùng để tiếp khách.

 

Chủ nhiệm Trịnh với ba bọn họ: “Cứ cả xuống , đúng , uống ?”

 

Xưởng trưởng Lưu và Xưởng trưởng Trương xua tay lia lịa: “Dạ thôi, chúng khát.”

 

Dù hai họ cũng là đầu một nhà xưởng.

 

họ cũng cấp bậc của Chủ nhiệm Trịnh hề thấp, dám để ông rót nước cho .

 

(Hết chương)

 

 

Loading...