Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 648: Ai Tới

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết nhanh chóng xuống: “Xưởng trưởng Lưu, ban nãy lượng đơn đặt hàng lớn ?”

 

Xưởng trưởng Lưu lập tức hào hứng: “ . Con -”

 

Ông giơ tay một động tác.

 

Sau đó vô cùng kích động : “Lượng ngoại tệ thu về từ đơn hàng cực kỳ ấn tượng đấy. Thật sự ngờ tới luôn, cho cùng thì vẫn cảm ơn cô nhiều lắm!”

 

“Xưởng chúng cũng , mẫu xe đạp leo núi cải tiến của chúng cũng nhận ít đơn đặt hàng, đủ để xưởng chúng lo lắng gì trong suốt hai năm tới.”

 

“Chúng cũng vô cùng cảm ơn đồng chí Phó, ngoài , mẫu xe ba bánh do cô thiết kế cũng nhận nhiều đơn hàng trong nước.”

 

thì chuyến Hội chợ Quảng Châu cũng thu hoạch vô cùng phong phú.

 

Quan trọng nhất là mẫu xe đạp leo núi phía nước ngoài trả giá cao.

 

Nếu đơn hàng thành, lợi nhuận thực sự sẽ vô cùng khả quan.

 

Có thể mang cho đất nước ít nguồn ngoại tệ.

 

Phó Minh Tuyết họ cũng cảm thấy mừng cho họ.

 

Xưởng trưởng Lưu lấy món quà mang theo .

 

“Cái mua ở hội chợ triển lãm đấy, cô chắc chắn sẽ thích.”

 

Phó Minh Tuyết tò mò mở chiếc túi .

 

Phát hiện bên trong hóa là một chiếc máy nhạc cầm tay.

 

Kích thước nhỏ hơn nhiều so với những loại đang bán thị trường.

 

“Đây là mẫu mới nhất đấy, khả năng bắt sóng cực mạnh, hơn nữa chỉ dùng radio đài , mà còn phát cả bài hát nữa- tóm là chức năng đầy đủ.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Thêm đó là kích thước nhỏ gọn, thật sự thể đút túi mang theo bên .”

 

“Cảm ơn các , thích, nhưng khoản tiền gửi cho các -”

 

“Ôi dào, đồng chí Phó cái gì thế ? Cô giúp chúng nhiều việc như , chúng tặng cô một chiếc máy nhạc thì ?”

 

“Chuyện nào chuyện đó chứ, vả cũng nhận tiền thưởng mà.”

 

Phó Minh Tuyết kiên quyết đòi trả tiền, Xưởng trưởng Lưu cũng đành bất đắc dĩ báo giá .

 

Sau khi Phó Minh Tuyết đưa tiền xong, trong lòng cũng vô cùng vui vẻ.

 

Mấy trò chuyện thêm một lát, Xưởng trưởng Lưu và Xưởng trưởng Trương liền cùng rời .

 

Ngày hôm , Phó Minh Tuyết cùng nhóm của Chủ nhiệm Trịnh lên tàu hỏa rời .

 

Có điều, điểm đến của họ giống .

 

Đoàn của Chủ nhiệm Trịnh là về Bắc Kinh.

 

Còn Phó Minh Tuyết thì tới thẳng căn cứ.

 

Cho nên, họ chung một chuyến tàu.

 

Sau khi về căn cứ, cô càng dốc bộ tâm trí công việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-648-ai-toi.html.]

 

Đến tháng Sáu, cô mới một nữa trở Bắc Kinh.

 

Khi Phó thấy cô về, vui mừng khôn xiết: “Mẹ đoán chừng mấy ngày con sẽ về mà.”

 

“Mẹ, con nhớ quá.”

 

Phó Minh Tuyết đặt hành lý xuống, ôm chầm lấy một cái.

 

Mẹ Phó vẫn đôi chút quen với cử chỉ mật .

 

“- Ôi dào, hôi rình , mau tắm rửa . , ăn gì nào? Mẹ nấu cho con ăn.”

 

“Ăn gì cũng ạ-”

 

Phó Minh Tuyết dứt lời, liền thấy cặp song sinh từ trong phòng chạy ùa .

 

“Mẹ ơi!”

 

“Mẹ ơi!”

 

Hai nhóc tì thấy về thì mừng rỡ khôn xiết.

 

Phó Minh Tuyết cũng vui vẻ vô cùng.

 

“Hình như hai đứa cao lên ít !”

 

Mẹ Phó ngày nào cũng thấy nên cảm thấy gì nhiều, nhưng Phó Minh Tuyết một thời gian gặp con, một cái là nhận sự đổi lớn của bọn trẻ.

 

Hai đứa nhỏ cũng chẳng hề chê mùi mồ hôi .

 

Sau khi Phó Minh Tuyết ôm hai đứa một lát, chính bản cô cũng chịu nổi mùi nữa.

 

“Chờ một chút nhé, tắm rửa cái .”

 

Hai đứa nhỏ lập tức lùi xa.

 

Nửa tiếng , Phó Minh Tuyết bước với bộ dạng sảng khoái nhẹ nhõm.

 

Cô bế bé gái lên: “Hình như nặng hơn một chút , cũng cao lên ít nữa.”

 

lúc cô câu thì Phó bưng bát mì bước ngoài.

 

Khóe miệng bà giật giật.

 

Cũng chỉ mới một hai tháng gặp thôi mà, gì đến mức phóng đại như thế.

 

Dẫu cao lên thì cũng chỉ nhích thêm một mẩu xíu xiu thôi chứ mấy.

 

“Mau ăn mì con.”

 

“Vâng ạ. lúc con đang đói.” Phó Minh Tuyết đặt đứa trẻ xuống, bước qua ăn.

 

Hai đứa nhóc mới ăn cơm trưa cách đó lâu nên đương nhiên chẳng hề đói, chúng ngoan ngoãn chờ ở bên cạnh.

 

lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...