Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 649: Có Người Không Xứng

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ai tới thế nhỉ!” Mẹ Phó bước mở cửa, khi thấy ngoài cửa là một phụ nữ xa lạ, bà ngạc nhiên: “Xin hỏi cô tìm ai?”

 

“Xin chào, đây là nhà của Tần Văn Hoắc ạ?”

 

Mẹ Phó phụ nữ tới tìm con rể, lập tức gật đầu: “ , nhưng nó nhà, cô là-”

 

“Hai đứa nhỏ ở đây ?” Lời của phụ nữ khiến Phó vô cùng kinh ngạc.

 

Ý cô ?

 

Cái gì mà tới xem hai đứa nhỏ?

 

Mẹ Phó vì câu mà lập tức cho nhà, trái trong lòng càng thêm cảnh giác với phụ nữ .

 

“Xin hỏi cô là ai thế?”

 

“Xin , tới đường đột, tin rằng bác cũng thể đoán là ai , ... chỉ tới thăm hai đứa nhỏ một chút thôi.”

 

Mẹ Phó dù đầu óc chậm chạp đến mấy thì lúc cũng hiểu hàm ý trong lời của cô .

 

Sắc mặt bà lập tức trở nên vô cùng khó coi!

 

Mà bà cũng chẳng phản ứng thế nào nữa.

 

thì, nên cho phụ nữ nhà, cho cô đây?

 

lúc , giọng của Phó Minh Tuyết đột ngột vang lên: “Thế thì , chúng thói quen cho lạ mặt con cái. Nhỡ là kẻ tới bắt cóc con nhà chúng thì ?”

 

“Hơn nữa, chúng từng gặp cô, cũng chẳng hứng thú đoán xem cô là ai, cho nên bớt bày cái trò đoán mò .”

 

Mẹ Phó thấy con gái bước , trong lòng liền thở phào một cái.

 

“Mẹ, trong .”

 

Mẹ Phó chút lo lắng, nhưng thấy vẻ mặt con gái vẫn bình thản, bà liền gật đầu: “Được.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-649-co-nguoi-khong-xung.html.]

.

 

Lúc tới chỗ cặp song sinh, bà dắt hai đứa trẻ về phòng: “Đi nào, theo bà ngoại trong phòng.”

 

Cặp song sinh lời bà ngoại.

 

Lập tức ngoan ngoãn theo bà trong.

 

Ở cổng lớn bên , hai phụ nữ thẳng .

 

Ánh mắt của Phó Minh Tuyết vô cùng lạnh lùng.

 

Vẻ mặt phụ nữ lộ rõ nét áy náy: “- Xin , ý phiền , chỉ... tới thăm hai đứa nhỏ thôi, ý gì khác cả.”

 

Phó Minh Tuyết hề đổi sắc mặt, cô thản nhiên mở miệng: “Đã cảm thấy thì rời ! Trẻ con nhà chúng thói quen gặp lạ.”

 

Người phụ nữ thấy thế, lập tức thốt lên: “ lạ, ruột của hai đứa nhỏ, Tần Văn Hoắc chắc hẳn với cô , tên Lạc Lan Thấm, tới chỉ là thăm con thôi-”

 

Phó Minh Tuyết : “Cô là của hai đứa trẻ nào cơ? Ý cô là hai đứa nhỏ nhà chúng ? Hai đứa nhỏ nhà nào mất chồng vội vã tái giá vứt bỏ con cái cả.”

 

“Bây giờ phiền cô rời cho, nếu cô quen Tần Văn Hoắc thì cứ việc tìm Tần Văn Hoắc mà liên lạc. ở đây, nếu sự đồng ý của mà cô còn xem mặt con cái, thì chỉ thể báo công an xử lý thôi.”

 

Sắc mặt Lạc Lan Thấm tức khắc trở nên vô cùng khó coi.

 

Tuy nhiên, cô nhanh chóng kiềm chế .

 

Sau đó vành mắt bỗng đỏ hoe, giọng thậm chí còn mang theo vài phần nghẹn ngào:

 

năm xưa là với hai đứa nhỏ, nhưng cũng còn cách nào khác. Nhà đẻ cho phép mang hai đứa nhỏ về cùng, một phụ nữ như thì gì chứ? chỉ đành tạm thời để con nhà bác cả của chúng thôi-”

 

“Lần , cũng tới Bắc Kinh, cũng nuôi dạy hai đứa nhỏ , tới để tranh giành con với , chỉ mặt con một chút thôi, cô... chắc cô cũng thể thấu hiểu tấm lòng của một mà-”

 

Phó Minh Tuyết khẩy: “ thể thấu hiểu một phụ nữ lòng từ mẫu, nhưng tuyệt đối đời nào đồng cảm với một kẻ nhẫn tâm vứt bỏ con ruột của , đặc biệt là một kẻ ôm trọn bộ tiền tuất để cho con một đồng một cắc nào mà cũng mặt dày dám tự nhận lòng ? Có những kẻ vốn dĩ xứng đáng , bởi vì ả chỉ xứng súc sinh mà thôi.”

 

(Hết chương)

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

 

Loading...