Lạc Lan Thấm thật sự giữ nổi bình tĩnh nữa.
Cô ngờ một phụ nữ xinh nhường thể thẳng thừng c.h.ử.i là đồ súc sinh.
Chẳng vẫn bảo thành phố đều coi trọng thể diện ?
“Được đấy, mau biến .”
Phó Minh Tuyết định đóng cửa lớn .
Cô chẳng sức mà lãng phí thời gian với cái loại đàn bà .
Còn mặt con cái ư?
Khịt mũi coi thường, cái loại mà cũng xứng .
Hừ, con cái do chính cô dốc lòng chăm bẵm nuôi lớn, dựa cái gì mà khác chỉ buông một câu tới xem là xem chứ?
Lạc Lan Thấm ngờ cô dứt khoát đóng cửa như , vội vàng vươn tay chắn: “Chờ một chút -”
Phó Minh Tuyết thấy động tác của cô , đôi mắt nguy hiểm nheo .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lạc Lan Thấm chạm ánh mắt , tức thì cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.
Tại ánh mắt của phụ nữ đáng sợ đến mức chứ?
“- thật sự ý gì khác , chỉ tới thăm hai đứa nhỏ thôi, nếu cô bằng lòng, chỗ đồ mua cho hai đứa nhỏ, cô cầm giúp đưa cho chúng nhé!”
Phó Minh Tuyết hề đưa tay đón lấy hai túi đồ to đùng mà cô đưa tới.
Cô lạnh lùng cất tiếng: “Đừng vác mặt tới đây phiền nữa, bằng , chuyện sẽ tính sổ cho rõ ràng đấy. Một đàn bà vứt bỏ hai đứa con thơ nhưng cuỗm sạch bộ tiền tuất, tư cách nhắc tới chuyện thăm nom con cái ở đây.”
Nói dứt lời, cô lập tức đóng sầm cửa ngay mặt phụ nữ .
Lạc Lan Thấm cánh cổng lớn đóng chặt, nét mặt cứng đờ .
Cô cứ thế chôn chân ở đó một hồi lâu, mãi mới xách đồ rời -
Bên Phó bước khỏi phòng.
Bà thấy con gái đang đó ăn mì.
Lại phía ngoài một cái, hạ thấp giọng hỏi: “Rốt cuộc chuyện là thế nào con? Cô thật sự là-”
Những lời phía chẳng cần , tin chắc Phó Minh Tuyết cũng tự hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-650-khong-the-nao.html.]
“Sau cô mà còn dám vác mặt tới, cứ việc đuổi thẳng cổ là .”
Câu cũng là một cách thừa nhận phụ nữ chính là ruột của cặp song sinh.
Sắc mặt Phó lập tức trở nên vô cùng khó coi.
“Đây là cái chuyện quái quỷ gì thế ? Sao cô còn mặt mũi mò tới tận đây chứ? Con rể chẳng bảo là xử lý êm xuôi ? Không lẽ cô đòi con về đấy chứ?”
Vừa nghĩ tới khả năng - Phó liền thấy cả bất an.
Gần hai năm trôi qua , tình cảm bà dành cho hai đứa nhỏ sâu đậm đến nhường nào.
Đương nhiên, nếu ruột là kẻ nhân phẩm đoàng hoàng thì cũng đành một nhẽ.
ruột rõ ràng - loại thể nhẫn tâm vứt bỏ con cái khi chúng thậm chí còn đầy một tuổi, thì thể nuôi nấng dạy dỗ đứa trẻ cho hồn ?
Phó Minh Tuyết nhạt một tiếng: “Có những kẻ bản tính vốn dĩ là vô liêm sỉ như thế đấy. Mẹ cần lo lắng , cho dù cô đòi con chăng nữa, thì chuyện đó cũng chẳng tới lượt cô quyết định.”
“Đó là con cái nhà chúng , ai tới cướp là cướp . Vả , cô cũng chẳng thật lòng cướp con về -”
“Thế cô tới đây ý gì? Chẳng lẽ thật sự chỉ là thăm con thôi ?” Mẹ Phó hiểu nổi.
Phó Minh Tuyết : “Rất thể là tới để bấu víu quan hệ, đương nhiên cũng một trường hợp khiến cô đòi con-”
Mẹ Phó sốt ruột hỏi: “Trường hợp gì thế con?”
Phó Minh Tuyết lạnh: “Đó là hiện tại cô thể sinh nở nữa- bằng , chắc chắn sẽ chẳng đòi con gì.”
Mẹ Phó:?
Không sinh nở nữa? Chắc là đến mức thế chứ!
Dù thì, cô chẳng từng sinh nở đó ?
Đâu thể nào tái giá cái là tịt luôn .
“Ý con là- chẳng lẽ đàn ông của cô thể sinh con, cho nên mới cướp con về nuôi?”
“Mẹ nghĩ nhiều như thế gì? Dù mặc kệ cô thế nào nữa, hai đứa nhỏ cũng chẳng còn bất kỳ dính dáng nào tới cô cả. Mẹ cần để ý tới ả, chỉ cần thấy ả tới là cứ đuổi thẳng cổ là xong.”
Phó Minh Tuyết ngoài miệng , nhưng trong lòng cô quyết định sẽ tìm điều tra cho rõ ngọn ngành xem phụ nữ rốt cuộc đang giở trò gì.
(Hết chương)