“Chủ nhân đây của căn nhà điều chuyển công tác sang tỉnh khác, cũng về nữa, nên mới bán căn nhà . Vừa với chị chuyện , thế là chị mua luôn.”
“Sau chúng thành hàng xóm đấy.”
Tần Văn Anh vô cùng vui vẻ .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Chị kết hôn thì ?
Tự nhà để ở, còn một ở căn nhà lớn thế , chẳng quá thoải mái ?
Còn mấy lời thối tha kiểu phụ nữ chồng thì mua nhà gì, chị chẳng thèm lọt tai chữ nào.
“Chị cừ thật đấy, chị, căn nhà chị mua quá chuẩn!” Phó Minh Tuyết giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Căn tứ hợp viện — giá cả cứ gọi là phi mã đấy!
“ , chị cũng thấy thế, quan trọng nhất là chị về đây thể sang ăn chực . Cơm nước thím nấu ngon lắm.”
Tuy rằng đại viện nhà họ Tần chị cũng thể ở.
nhỉ—chị chẳng thích ở chung với chị chút nào.
Lại thêm Tần Văn Trạch cũng ở đó.
Sao bì với việc một ở riêng cho thanh tịnh?
Đương nhiên, còn một điểm quan trọng nhất là—đại viện nhà họ Tần vẫn để cho Tần Việt, đứa cháu đích tôn .
Chị là cô ruột, chẳng lẽ cứ ở lì đó cả đời?
Sau khi trưởng thành, nhà của bố — còn là nhà của riêng một chị nữa.
“Tiếc là căn nhà chị mua đắt hơn của em nhiều quá.”
Phó Minh Tuyết xong chút chột .
Dù thì, đắt hơn chỉ một chút xíu—bởi vì nhà của cô là miễn phí, tốn một xu một cắc nào.
Đương nhiên, cô tốn chất xám, nhiệm vụ hệ thống đổi lấy.
Được , chất xám của cô cũng là vô giá.
Cô vội vàng chuyển chủ đề: “Thế chị ơi, tay chị còn tiền tiêu ? Nếu thì em —”
“Không , tiền của chị là tống tiền từ chồng em đấy, đúng, là hóa duyên, cũng đúng, vốn dĩ đó là phần bà cho chị. Trước đây bà từng bảo, ba đứa con trong nhà, đứa nào kết hôn cũng cho tiền.”
“Chẳng lẽ chị kết hôn thì bà cho khoản tiền nữa ? Thế nên chị mới kỳ kèo đòi bằng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-656-me-co-khi-con-muon-danh-gay-chan-chi-hon.html.]
Tần Văn Anh hào phóng, thẳng thắn kể chuyện .
Chị cho rằng Phó Minh Tuyết sẽ là kiểu hẹp hòi, giận dỗi vì chồng cho con gái ruột tiền.
Đương nhiên, nếu đổi thành hai cô vợ của Tần Văn Trạch thì khi tức hộc máu.
Với tiền cũng chẳng do chị cho, bao năm qua khoản phụ cấp và tiền thưởng nhiệm vụ tự chị tích cóp cũng ít.
Dù thì bản chị chẳng mấy khi tiêu xài, cũng cần nộp về nhà.
“Chị , tứ hợp viện bán mà chị mua chính là thời cơ nhất, bàn đến chuyện khác, mua tứ hợp viện tuyệt đối bao giờ lỗ.”
là cũng may mắn.
Dù thì thời buổi bán nhà thật sự nhiều.
Lại còn khéo đến mức ngay sát vách nhà cô.
Xem như hai bọn họ thầu trọn ba căn nhà nhất trong con ngõ .
Cơ mà, chồng cô đúng là giàu thật đấy.
Nhà nào thể nhiều tiền đến thế?
Khắp Bắc Kinh e là cũng chẳng tìm mấy nhà.
Chắc hẳn là nền móng nhà họ Tần sâu dày—
Tần Văn Anh khẽ một tiếng: “Hì, chị cũng thấy , hơn nữa tứ hợp viện ở bảo quản giữ gìn , nhiều đồ đạc tiện dọn nên để hết, chị cũng cần sửa sang , ở là dọn ngay .”
“ , chuyện chị với thím, cũng với chị , em là đầu tiên trong nhà họ Tần chị mua căn tứ hợp viện đấy.”
Phó Minh Tuyết:?
Cô vô cùng kinh ngạc.
“Chị từng với chuyện chị mua nhà á?”
Tần Văn Anh gật đầu: “ thế, ban nãy chị chẳng bảo với em , tiền đó là chị kỳ kèo đòi , hơn nữa căn nhà chị cũng mới mua mấy ngày thôi.”
Phó Minh Tuyết:?
“Mẹ hẳn là sẽ bất ngờ mừng rỡ lắm.”
Tần Văn Anh đồng tình: “—Mẹ khi nghĩ giống em , khả năng đ.á.n.h gãy chân chị chứ.”