Phó Minh Tuyết nghĩ ngợi—cũng đến mức đó.
Dù thì chồng trông cũng vô lý như .
Huống hồ tiền cũng chẳng tiêu pha bậy bạ nơi khác, mà là mua nhà cửa đàng hoàng.
Nghĩ kỹ khéo bà còn vui mừng chứ.
Thực cô hỏi chị kỳ kèo thế nào mà chồng chịu nhả tiền .
thấy câu hỏi sỗ sàng, bèn nuốt ngược trở .
Mà hỏi sang chuyện khác: “Thế chị định bao giờ với chuyện căn nhà ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Anh híp mắt đáp: “Lát nữa về là luôn, vốn dĩ hôm nay chị định chuyện với . Được , tham quan căn nhà chút , chị thấy ưng ý lắm, ngoài , em nhắm trúng đồ gỗ thứ gì khác thì cứ việc dọn .”
Phó Minh Tuyết:?
Dù mắt thì cô cũng thể tùy tiện dọn đồ gỗ của ?
Thế nhưng, khi dạo một vòng, cô thấy căn nhà quả thực quá .
“Chị , căn nhà chị mua quá hời , thế mà để đồ gỗ hồng mộc. Đã thế mấy món đồ còn mới đến chín phần.”
“ , chị cũng thấy vô cùng! Chủ nhà cũng khá sạch sẽ, căn nhà chị gần như cần tốn nhiều công sức dọn dẹp.”
“Sau đợi Việt Việt kết hôn xong, chị thể đón bố qua ở cùng, đến lúc đó bên sẽ náo nhiệt lắm.”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Thế thì đúng là , hai nhà chúng ở sát cạnh .”
Đi dạo một vòng, cách bài trí của căn nhà cơ bản cũng tương tự như hai toà tứ hợp viện của cô.
Có điều bên mang đậm nét cổ kính hơn.
Tần Văn Anh cũng vui vẻ vô cùng.
Sau khi hai tham quan xong căn nhà bên bèn sang nhà sát vách.
Mẹ Phó thấy hai trở về cũng mừng rỡ.
Tuy là sát vách, nhưng thật giữa các toà tứ hợp viện vẫn tường vây riêng biệt.
Cho nên nếu nhỏ tiếng một chút thì cũng dễ thấy.
“Văn Anh sang chơi đấy ! Thế thì ở đây ăn cơm tối luôn nhé—”
Tần Văn Anh chẳng hề coi là ngoài chút nào.
“Thím ơi, cháu ăn sủi cảo thím gói !”
Mẹ Phó liền tươi đáp ngay: “Muốn ăn sủi cảo thì gì khó ? Thím gói cho cháu ăn ngay đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-657-that-khien-nguoi-ta-yeu-quy.html.]
Tần Văn Anh dẻo miệng: “Cháu cảm ơn thím, thím đối xử với cháu quá!”
Mẹ Phó vui tả xiết.
Bà lập tức bếp bận rộn.
Lúc , hai đứa nhỏ chạy ùa .
“Mẹ ơi!”
Phó Minh Tuyết cúi định bế hai đứa lên.
Thế nhưng nhóc Tần Hạo lùi về một bước: “Mẹ ơi, con lớn nặng lắm, bế em gái thôi ạ!”
Tần Văn Anh ngạc nhiên: “Ui chao, thằng bé ngoan và hiểu chuyện quá mất.”
Chị cảm thấy khả năng diễn đạt của nhóc con thật sự quá cừ.
Tính còn tròn ba tuổi nữa cơ mà!
Thật khiến yêu quý bao.
Chị vẫy tay với thằng bé: “Lại đây với cô nào, để cô bế.”
Tần Hạo từ chối dứt khoát: “Không ạ.”
Tần Văn Anh:?
Lúc , Tần Hạo còn chu đáo bồi thêm một câu: “Cô đang thương, bế ạ.”
Tần Văn Anh lập tức cảm động sự hiểu chuyện của thằng bé.
Nhóc con mà hiểu chuyện đến thế cơ chứ?
lúc , Phó Minh Tuyết trực tiếp một tay một đứa nhấc bổng cả hai con lên.
“Mẹ là lực sĩ đấy nhé, năm tuổi đều bế nổi hai đứa hết.”
Hai nhóc con vui vẻ khanh khách.
Tần Văn Anh vẻ mặt rạng rỡ hạnh phúc của ba con, bất giác trào dâng cảm giác vô cùng ấm áp.
Tình con tuyệt vời thế —nếu kẻ nào dám đến phá hoại, đúng là chỉ khiến tức điên .
Hai lớn hai đứa nhỏ trong sân trò chuyện rôm rả.
Hai nhóc con cũng ngoan ngoãn, chạy chơi nữa.
Mẹ Phó chẳng cần ai giúp, khéo trong nhà sẵn thịt và bột mì.
Chẳng mấy chốc, một bà băm xong nhân thịt.