“Kìa, đừng khách sáo với .” Vương Hương cũng chẳng cho cơ hội từ chối.
Chị dúi thẳng chiếc giỏ qua.
Tần Văn Hoắc đành nhận lấy: “Vậy em cảm ơn chị dâu.”
“Hàng xóm láng giềng với , mấy cái bánh bao thôi mà, cảm ơn cái gì.”
Vương Hương dứt lời liền về.
Tần Văn Hoắc mang chiếc giỏ đựng bánh bao trong.
“Đây là bánh bao chị dâu nhà bên cho, vợ ăn một cái ?”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Em ăn nổi nữa .”
Đĩa sủi cảo lúc nãy cô ăn nhiều lắm !
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bây giờ một miếng nhỏ cũng nhét nổi nữa.
“ , lát nữa em lấy ít bánh kẹo, lúc mang trả giỏ thì cầm qua cho chị .”
Mấy thứ cô nhiều.
Vốn dĩ hôm qua khi trở về nên mang sang tặng .
Chỉ vì cô lo tắm rửa , đó Tần Văn Hoắc về tới, nên nhất thời quên bẵng mất.
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Được!”
Anh cũng ăn bánh bao.
Dù sủi cảo luộc sáng nay cũng hề ít.
Đợi ăn xong, Phó Minh Tuyết phòng lấy một ít bánh kẹo mang , xếp trong giỏ.
“Những khác trong khu gia quyến cần chia ít kẹo ?”
Tần Văn Hoắc lắc đầu: “Không cần.”
“Cũng .” Vừa Phó Minh Tuyết cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi.
Cô mấy khi bận tâm duy trì mối quan hệ láng giềng trong khu gia quyến .
“Không còn sớm nữa, em đây.”
“Được, đạp xe chậm thôi! Chú ý an nhé.”
Phó Minh Tuyết gật đầu, dắt xe đạp ngoài.
Cô bước cửa lên tiếng chào hỏi.
“Minh Tuyết, đấy !”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng.”
Sau đó leo lên xe đạp phóng .
Về phần thái độ mấy mặn mà của cô, trong khu gia quyến đều quen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-668-qua-lai.html.]
Huống chi ngày từng bảo tính tình Phó Minh Tuyết .
giờ đây chẳng ai dám thế nữa.
Dù cũng là thật sự bản lĩnh lớn.
Ai gây sự với một tài chứ?
Đó chẳng là đầu óc vấn đề nặng ?
Quan trọng nhất là, chỉ cần chọc giận cô thì Phó Minh Tuyết căn bản chẳng thèm để mắt tới bạn.
Cô sẽ bao giờ chủ động tìm khác gây phiền toái.
Tần Văn Hoắc đợi khi Phó Minh Tuyết thì bắt đầu dọn dẹp chén bát sạch sẽ.
Sau đó cầm chiếc giỏ sang nhà bên cạnh.
Vương Hương thấy liền ngay: “Cái giỏ cứ để bên chú là , mang sang đây .”
“Tiện tay thôi ạ, vợ em thích bánh bao của chị dâu lắm, cô bảo em sang cảm ơn chị. chị dâu, trong giỏ ít bánh kẹo, vợ em bảo mang sang cho tụi nhỏ ăn lấy thảo.”
Nói xong, liền đặt chiếc giỏ lên bàn.
Vương Hương , sửng sốt: “Ôi dào, cái ... nhiều quá ...”
“Không nhiều ạ, vợ em cho các cháu, chị đừng khách sáo.”
Tần Văn Hoắc xong liền về.
Chuyện cho Vương Hương vô cùng ngại ngùng, chị chỉ mang mấy cái bánh bao sang, kết quả đáp lễ nhiều bánh kẹo thế .
Lúc , hai đứa trẻ chạy liền thấy bánh kẹo trong giỏ, mắt đứa nào đứa nấy sáng rực lên.
“Mẹ ơi, cái còn là kẹo hoa quả nữa, con ăn.” Đứa con gái lớn kích động reo lên.
Thằng con trai út cũng vội vàng phụ họa theo: “Mẹ ơi, con cũng ăn.”
Vương Hương thấy liền chia cho mỗi đứa hai viên.
“Ăn tiết kiệm thôi đấy, ngậm một lúc hết cả hai viên .”
Hai đứa trẻ hiếm khi ăn loại kẹo hoa quả .
Tuy chỉ cho chúng hai viên.
cũng đủ để hai chị em vui mừng khôn xiết.
“Mẹ ơi, chỗ kẹo còn khi nào ăn nhớ giữ giấy gói kẹo cho con nhé.”
“Mẹ, con cũng giấy gói kẹo.”
Vương Hương con trai út thế khỏi trợn trắng mắt.
“Chị con là con gái, nó đòi thì , con là con trai đòi cái vỏ kẹo gì? Thôi , mau lượn chỗ khác, thì thu kẹo bây giờ.”
Câu thốt , hai đứa trẻ co cẳng chạy biến.