Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 687

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhà cũng chỉ ở bên năm nay thôi, chẳng sang năm là chuyển về khu gia quyến bên ?”

 

Hai vợ chồng đều quyết định để hai đứa nhỏ học ở bên .

 

Giờ rỗi việc còn tính lắp điện thoại.

 

Thật là... Bà quyết định con gái mà đưa tiền thì bà sẽ nhận lấy cất , từ chối nữa.

 

Giữ giùm cho vợ chồng nó cũng .

 

Đỡ cho chúng nó cứ hễ tiền là tiêu.

 

Phó Minh Tuyết bà lườm đến mức chẳng còn tính khí gì.

 

Vội vàng : “Được , con nghĩ tới nữa!”

 

Bà Phó vẫn lườm cô.

 

“Tốt nhất là đừng nghĩ tới. Sau cho dù lắp điện thoại trong nhà thì cũng là do công việc của con và Văn Hoắc cần thiết mới lắp. Hai đứa quanh năm suốt tháng chẳng ở nhà, lắp cái nỗi gì?”

 

“Lúc cần gọi điện thoại, bưu điện gọi chắc? Không nữa thì sang nhà họ Tần gọi cũng thế thôi.”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Cô chẳng chỉ thuận miệng buột một câu thôi ? Sao cằn nhằn nhiều thế chứ?

 

“Mẹ, đều theo hết. Thế con mệt , con ngủ một giấc đây.” Để danh nghĩa đơn vị nộp đơn xin thì việc xét duyệt cũng nghiêm ngặt.

 

Tưởng xin dễ dàng lắm chắc?

 

Hơn nữa thời gian chờ đợi còn lâu.

 

Bà Phó cô bảo mệt, lập tức nhắc đến chuyện điện thoại nữa.

 

mau: “Đã mệt thì mau ngủ một lát , đợi đến giờ ăn cơm tối gọi. Còn bên nhà họ Tần, con để ngày mai sang cũng .”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Vốn dĩ, bà Phó định bảo con gái lát nữa tạt qua nhà họ Tần một chuyến.

 

cũng về , nhà chồng thể ghé qua?

 

“Vâng.” Phó Minh Tuyết chuẩn về phòng.

 

Lúc hai đứa nhỏ sớm cầm phần quà của chơi .

 

Thế nhưng giấc ngủ Phó Minh Tuyết vẫn trọn vẹn, cô chỉ ngủ một lát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-687.html.]

Bởi vì Tần tới.

 

Bà Phó tiếng gõ cửa thì mở.

 

Mẹ Tần hỏi: “Bà thông gia, Minh Tuyết về nên qua xem thế nào. Minh Tuyết về thật ?”

 

Bà Phó lập tức : “Về , giờ đang ở trong phòng ngủ bù, để gọi nó...”

 

Mẹ Tần con dâu út đang ngủ bù, lập tức ngắt lời bà.

 

“Đừng gọi, Minh Tuyết hiếm khi kêu mệt lắm, lúc con bé bảo mệt thì chắc chắn là việc liên tục thời gian dài, còn tàu hỏa ăn ngon ngủ yên nữa. Nhất định là mệt lắm .”

 

Bà Phó thực cũng nghĩ như thế.

 

tính nết con gái thế nào bà hiểu rõ nhất.

 

“Bà thông gia đến đúng lúc lắm. Vốn dĩ Minh Tuyết định chiều nay mang đống đồ sang cho bên , đó nó kêu mệt quá nên bảo ngủ một giấc mới mang qua, tiện thể báo bình an với .”

 

“Giờ bà thông gia sang thì lát nữa về bà mang theo luôn nhé. Đạp xe ba bánh chở về cho tiện.”

 

Bà Phó xách đống đồ soạn riêng sang một bên.

 

“Sao cả thịt tươi thế ?”

 

Mẹ Tần khi thấy chỗ thịt tươi thì cũng vô cùng bất ngờ.

 

Bà Phó lập tức : “Là Minh Tuyết nhờ đặt đấy, tin nó về là mang tới ngay.”

 

“Người đó thật đấy.” Mẹ Tần cũng cảm thán bụng .

 

con dâu út thế mà quen cả bạn ở lò mổ.

 

Mẹ Tần trò chuyện một lát.

 

Hai đều hạ giọng thật khẽ, sợ kinh động đến Phó Minh Tuyết đang ngủ bù.

 

Bà Phó chất hết những đồ biếu nhà họ Tần lên xe ba bánh.

 

Mẹ Tần nán lâu, bà đạp xe ba bánh trở về nhà họ Tần.

 

“Thím Lý, mau mang chỗ thịt trong .”

 

Thím Lý nhanh chóng bước .

 

Khi thấy thịt, thím cũng hết sức ngạc nhiên: “Ở mà nhiều thịt thế ? Tươi như lợn mới mổ .”

 

 

Loading...