Hai nhóc tì bế xuống xe đạp liền kịp chờ đợi mà chạy ùa trong sân.
“Cụ nội ơi, ông nội, bà nội ơi, chúng cháu với sang chơi ạ!”
Mẹ Tần tiếng động bên ngoài liền hớn hở bước .
Khi thấy cháu trai và cháu gái út chạy tới thì vui mừng khôn xiết.
“Các bảo bối ngoan lắm!”
Sau đó bà ngẩng đầu liền thấy con dâu út bước .
Nụ mặt càng rạng rỡ như hoa.
“Minh Tuyết, con sang đấy !”
“Mẹ, chiều nay con con bảo sang bên tứ hợp viện . Con xin , chiều con mệt quá ngủ say nên .”
“Có gì mà xin với phép, con mấy ngày nay tàu hỏa ngủ , về nhà thì nên ngủ bù cho đẫy giấc chứ. , con ăn cơm tối ?”
“Mẹ, con ăn ạ. Từ ngày mai con bắt đầu bận dạy học nên giờ tranh thủ sang thăm . Bố với bà nội dạo sức khỏe vẫn cả chứ ạ?”
“Tốt, đều khỏe cả. Đừng ngoài chuyện nữa, mau nhà , bà nội với bố con thấy con sang chắc chắn mừng lắm đấy.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Vâng ạ.” Phó Minh Tuyết bước trong.
Tần Việt và Tần Nhược Xảo thấy tiếng thím út cũng nhanh chân bước tới mặt cô.
Hai đứa ngoan ngoãn chào:
“Cháu chào thím út ạ!”
“Cháu chào thím út ạ!”
Phó Minh Tuyết chào hai đứa trẻ: “Chào Việt Việt, chào Xảo Xảo nhé! Lâu gặp, hai đứa lớn bổng hẳn lên đấy, Việt Việt nhà thành trai khôi ngô , còn Xảo Xảo cũng thành cô bé xinh nhất !”
Hai em Tần Việt và Tần Nhược Xảo khen thì ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt.
“Thím út, cháu cảm ơn món quà của thím, cháu và em gái thích lắm ạ.”
Hai đứa ngờ khi tan học về nhà thì bà nội bảo thím út gửi quà cho.
Nếu đến giờ ăn cơm, chúng nó chạy ngay sang nhà thím út .
Chỉ tiếc là thím út sống cùng với cả nhà, giá như ở cùng thì mấy.
Phó Minh Tuyết thấy hai em thích thì cũng thấy vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-689.html.]
“Các cháu thích là !”
“Được , các cháu dắt Hạo Hạo với Khả Khả chơi ! Người lớn chúng chuyện một lát.”
Tần Việt gật đầu: “Vâng ạ, thưa bà nội!”
Sau đó bé dắt ba đứa em lên tầng chơi.
Phó Minh Tuyết chào cụ bà và bố chồng đang tới.
“Bà nội, bố, con về ạ!”
Bà cụ Tần tít mắt, nếp nhăn xô đầy mặt.
“Về là , gầy nhiều thế ? Có quãng thời gian công việc vất vả lắm ?”
“Bà nội ơi, khi nào là do bà cảm thấy con gầy ạ? Chứ thật cân nặng của con chẳng sụt lạng nào ! Hơn nữa công việc ngày nào cũng tàm tạm như thế, vẫn lắm ạ!”
Bà cụ Tần câu của cô chọc .
Lúc Tần Văn Trạch cũng bước gần: “Em dâu!”
Phó Minh Tuyết khẽ gật đầu với : “Anh cả!”
Vừa chào xong, Tần nắm tay cô kéo xuống.
“Mau xuống chuyện nào.”
Bố Tần hỏi han cô đôi điều về công việc.
Mẹ Tần thì hỏi han chuyện sinh hoạt hằng ngày.
Cả nhà quây quần trò chuyện.
Một tiếng rưỡi , Tần con dâu út đưa hai đứa nhỏ về nhà, bèn giục: “Minh Tuyết, hôm nào nghỉ con hãy sang chơi, hôm nay muộn , con đưa mấy đứa nhỏ về . , để Văn Trạch đưa con về...”
Phó Minh Tuyết chẳng để chồng đưa về.
“Mẹ, đoạn đường bao xa ? Con đạp xe đạp mấy phút là tới , đừng phiền cả nữa. Để con gọi mấy đứa nhỏ xuống, lát nữa về luôn ạ.”
Mẹ Tần nghĩ ngợi gật đầu: “Thế cũng .”
Bà bảo Tần Văn Trạch lên gọi hai đứa nhỏ xuống...
“Xe ba bánh mai hẵng đạp về nhé.”
“Vâng ạ . Thế con con về đây.”