Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 694

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Văn Thư ngạc nhiên: “Thần tượng?” Từ ngữ mới mẻ thật đấy.

 

, thần tượng, tức là mà chị vô cùng ngưỡng mộ.”

 

Lời của Phó Minh Tuyết khiến Tần Văn Thư vô cùng phấn khích, cứ như thể chính bản khen ngợi .

 

“Chị dâu, bác sĩ Tạ nhà em mà câu của chị, chắc chắn cô sẽ vui lắm cho xem.”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Cô thử tưởng tượng một chút... nhưng dáng vẻ khi vui mừng của bác sĩ Tạ hình như chút khó hình dung.

 

Tuy mới chỉ gặp bác sĩ Tạ vài , nhưng biểu cảm của vị bác sĩ lúc nào cũng mang vẻ lành lạnh, nhàn nhạt.

 

Chiếc xe nhanh chạy tới ga tàu hỏa.

 

Hành lý đợt Phó Minh Tuyết mang theo cũng chẳng nhiều nhặn gì.

 

Chỉ đúng một chiếc vali do tự tay cô xách mà thôi.

 

“Lát nữa chị tự lên tàu , em mau về .”

 

“Vâng. Thế chị dâu đường chú ý an nhé, nhất là ở tàu hỏa, nhất định nâng cao cảnh giác đấy.”

 

“Chị .” Phó Minh Tuyết xách hành lý bước ga tàu.

 

Ba ngày , tàu hỏa cập bến.

 

Lúc Phó Minh Tuyết bước xuống tàu thì thấy Tần Văn Hoắc.

 

Điều khiến cô hết sức bất ngờ.

 

Tần Văn Hoắc cũng thấy cô từ , bước nhanh tới mặt cô.

 

“Vợ!” Anh đón lấy chiếc vali từ tay vợ : “Chúng thôi!”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phó Minh Tuyết : “Sao em chuyến tàu ? Anh gọi điện về nhà ?”

 

“Không gọi, là gọi đến đơn vị bộ đội đấy. Anh nhiệm vụ về thì đúng lúc nhận điện thoại.”

 

“Thế thì khéo thật!”

 

Chiếc xe quân sự đang đỗ ngay bên ngoài.

 

Chẳng mấy chốc hai tới nơi.

 

Hai vợ chồng bước lên xe.

 

Sau khi nổ máy, Tần Văn Hoắc liền hỏi: “Vợ, giờ chúng thẳng về nhà luôn đúng ?”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng. Hôm nay em về nhà nghỉ ngơi , mai mới tới nhà máy.”

 

“Được. Thế vợ mệt thì cứ chợp mắt một lát .” Lái xe từ ga tàu hỏa về tới khu gia quyến cũng mất tầm một tiếng đồng hồ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-694.html.]

Phó Minh Tuyết cũng thấy buồn ngủ lắm.

 

Chuyến cô mua , suốt dọc đường đều nghỉ ngơi thoải mái.

 

Hơn nữa vận may , mấy cái giường trong khoang của cô đều trống, chỉ duy nhất một cô.

 

Vì thế chuyến tàu chẳng hề thấy mệt mỏi chút nào.

 

Đến khi xe của họ chạy ngang qua thị trấn.

 

Đột nhiên ở ven đường phía tiếng ai đó đang lóc.

 

Phó Minh Tuyết vốn dĩ ngủ, lúc liếc mắt ngoài cửa sổ, liền thấy bóng dáng trông vẻ quen mắt.

 

“Tần Văn Hoắc, dừng xe mau!”

 

“Sao thế em?” Trong lúc Tần Văn Hoắc lên tiếng hỏi thì chiếc xe cũng dừng hẳn .

 

“Gặp quen , em xuống xem chuyện gì.”

 

Phó Minh Tuyết chẳng đợi Tần Văn Hoắc kịp thêm câu nào, cô đẩy cửa bước xuống xe.

 

Tần Văn Hoắc thấy thế cũng đành nhanh chóng xuống theo.

 

“Vương Lệ Hồng, cô thế?”

 

Vương Lệ Hồng đang bên vệ đường thấy giọng quen thuộc liền ngẩng đầu lên.

 

Không ngờ mặt chính là đồng chí Phó.

 

Khoảnh khắc , vành mắt cô càng đỏ hoe hơn.

 

“Đồng chí Phó, ông nội mất ...”

 

Phó Minh Tuyết chút bàng hoàng.

 

“... Xin chia buồn với cô! Thế ở đây?”

 

“Bác cả gả bán để đổi lấy tiền sính lễ. Cả nhà bác cả còn chiếm đoạt luôn căn nhà của ông nội nữa, bọn họ bảo... nhà của ông nội là của bọn họ. là phận gái thì tư cách ở căn nhà đó.”

 

“Họ ép gả cho cháu trai của bác gái ở làng bên cạnh, thằng cháu đó là một kẻ ngốc.”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

“Đầu óc ông teo ? Với , bây giờ là thời đại hôn nhân tự do , bọn họ lấy tư cách gì mà định đoạt cho cô? Chuyện cán bộ thôn ai can thiệp ?”

 

... bác cả chính là đại đội trưởng.”

 

Vương Lệ Hồng càng đau đớn hơn.

 

“Tối hôm qua bác gái nhốt , mới trốn thoát đấy.”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...