Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 697

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:51:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mà lúc Vương Lệ Hồng cũng tắm rửa xong.

 

Thay bộ quần áo sạch sẽ, cả trông sảng khoái hơn nhiều.

 

Bụng thì vẫn , đường ăn bánh bao mang theo.

 

Kể từ khi căn nhà chiếm đoạt, bà bác dâu bắt đầu bỏ đói cô , cho cô ăn cơm, tự thỏa hiệp gả .

 

đương nhiên thể nào đồng ý.

 

May mà trong phòng cô lén giấu vài cái bánh bột mì, mới đến mức đói lả .

 

Nếu , cô thật sự chạy thoát nổi.

 

Quan trọng nhất là, khi bỏ trốn, cô còn lén lút bếp lấy một ít bánh bao khóa trong tủ.

 

Trong lúc chờ đợi đầy lo âu, Vương Lệ Hồng việc gì , để xoa dịu sự căng thẳng .

 

lấy cái bánh bao duy nhất còn sót nhai khan...

 

Lúc Phó Minh Tuyết đến gõ cửa phòng... Vương Lệ Hồng đang nhai khan cái bánh bao cứng ngắc suýt nữa thì nghẹn.

 

“Khụ... , ngay đây.”

 

vội vàng uống một ngụm nước, nuốt trôi miếng bánh bao, lúc mới chạy nhanh mở cửa.

 

Khi thấy là Phó Minh Tuyết, trái tim đang căng thẳng bất an của cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

“Đồng, đồng chí Phó, chị đến , mau, mau mời ...”

 

Phó Minh Tuyết thấy vẻ mặt cô hoảng loạn, nhưng cũng nghĩ nhiều.

 

Bước phòng, đ.á.n.h giá một chút... Căn phòng quả thực nhỏ, nhưng cũng coi như khá sạch sẽ.

 

Ở một đêm tuyệt đối thành vấn đề.

 

Thu hồi tầm mắt, một nữa rơi xuống Vương Lệ Hồng đang luống cuống bất an mặt.

 

Cô cũng úp mở, trực tiếp kết quả:

 

“Chuyện công việc sắp xếp xong , là một nhà máy thủ công mỹ nghệ thành phố, cô qua đó thích hợp. Sáng mai bảy rưỡi đến Nhà máy Động cơ tìm Xưởng trưởng Cảnh là , đến lúc đó sẽ đưa cô đến nhà máy thủ công mỹ nghệ thành phố.”

 

, sổ hộ khẩu của cô mang theo ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-697.html.]

 

Vương Lệ Hồng vội vàng : “Mang , em mang hết .”

 

“Vậy thì , cô cứ mang theo báo danh , đợi công việc ở nhà máy bên định xong, đến lúc đó cô về một chuyến để chuyển quan hệ lương thực.”

 

Vương Lệ Hồng nhanh chóng gật đầu: “Em ạ, nếu chuyển quan hệ lương thực, thì nhà máy sẽ phát trợ cấp lương thực.”

 

chắc chắn về một chuyến.

 

Căn nhà ông nội để cho cô ... vốn dĩ là của nhà cô , bác cả dựa cái gì mà cướp ?

 

Hơn nữa, cô từng ăn của nhà họ một miếng cơm nào, họ dựa cái gì mà chủ bắt cô gả ?

 

Tất cả thứ, cô đều sẽ đòi .

 

Phó Minh Tuyết phát hiện trong lòng cô tính toán, cũng vui mừng.

 

“Vậy , cứ quyết định thế . Tối nay cô cứ yên tâm ở đây.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Vương Lệ Hồng thấy cô định , vội vàng gọi giật : “Chị Phó, thật sự cảm ơn chị, chị, em cũng cho . Thật sự quá cảm ơn chị! Chị chính là đại ân nhân cả đời của Vương Lệ Hồng em.”

 

Nói xong, cô cúi gập chào Phó Minh Tuyết.

 

Phó Minh Tuyết vội vàng ngăn cô .

 

Thật cũng cạn lời, cô gái đúng là quá thích dập đầu .

 

Còn cả tiếng “chị Phó” nữa... chừng tuổi của còn nhỏ hơn một chút.

 

Bất quá, mấy chuyện quan trọng.

 

Đã thích gọi, thì cứ gọi !

 

“Lần đừng cúi chào nữa, thích cái . Ngày mai qua đó , hãy cố gắng thích nghi với công việc mới, cứ như , chúc cô chuyện thuận lợi.”

 

Hốc mắt Vương Lệ Hồng đỏ lên.

 

“Cảm ơn chị Phó, đại ân đại đức của chị đối với em, cả đời em sẽ bao giờ quên.”

 

“Không gì, đây chỉ là chuyện nhỏ, cần để trong lòng, đây, nhớ ăn uống đàng hoàng. Tạm biệt!”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...