Xã trưởng Khúc trừng mắt ông .
“Gì mà con trưởng với con thứ, đừng giở cái giọng văn vẻ chữ nghĩa với . Hơn nữa, căn nhà đó là của bố ? Căn nhà đó rõ ràng là của em thứ hai của , liên quan gì đến ?”
“Nhà chú vẫn còn con gái, một bác như chịu chăm sóc chu đáo cho đứa con gái ruột duy nhất của em trai , ngược còn cướp nhà của , xứng đáng bác của con bé ?”
Vương Đại Thành những lời vỗ thẳng mặt khiến sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nhưng tuyệt nhiên hề chút ăn năn nào.
“Xã trưởng Khúc, ngài thế là đúng , xứng bác của nó chứ? Quy củ của làng chúng ngài , phận con gái gì tư cách thừa kế nhà cửa.”
“Chú hai mất bao nhiêu năm nay, nếu thực sự giúp đỡ gì, nó thể lớn chừng ?”
“Chưa kể, vì sợ nó chốn nương tựa nên mới tốn bao công sức tìm cho nó một mối hôn sự . Sao nào, một bác như đến nước , chẳng lẽ còn đủ ?”
Xã trưởng Khúc thấy ông c.h.ế.t cũng hối cải, còn năng hùng hồn đầy lý lẽ, thật sự thể lọt tai thêm một câu nào nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ông đập mạnh tay xuống mặt bàn, tiếng động lớn khiến Vương Đại Thành giật b.ắ.n cả .
“Vương Đại Thành, đây là mối hôn sự mà tìm cho cháu gái đấy ? Một kẻ ngốc, mà dám đẩy cháu gái hố lửa! Chưa hết, bây giờ là thời đại nào , cô bé bằng lòng gả, dám nhốt . Tên đại đội trưởng như đúng là to gan thật đấy.”
“Có là phạm pháp ?”
Sắc mặt Vương Đại Thành khẽ cứng đờ.
“Chuyện... chuyện là phạm pháp ? Tuy đầu óc đúng là bình thường cho lắm, nhưng điều kiện nhà họ . Đợi cháu gái gả qua đó, ít nhất sẽ lo chuyện ăn đủ no, mặc đủ ấm nữa. Nó là hưởng phúc, thời buổi , lấy chồng để cơm ăn áo mặc chẳng là nơi chốn nhất ?”
“Còn chuyện nhốt con bé , tuyệt đối chuyện đó. Con nhỏ từ bé quen thói dối, là nó ăn hàm hồ đấy thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-701.html.]
lúc , một giọng đột ngột vang lên.
“Cháu hề quen thói dối! Chính là hai vợ chồng bác nhốt cháu suốt ba ngày, cho ăn cho uống, chỉ để ép cháu gả cho tên ngốc đó. Hơn nữa, nhà họ như lời bác , bác gả chính con gái ruột của qua nhà họ Lý ?”
Vương Đại Thành thấy bước , mặt lập tức hiện rõ vẻ giận dữ.
“Vương Lệ Hồng, con ranh , mày quả nhiên dám chạy tới đây thưa kiện! Uổng công bọn tao suýt nữa lật tung cả quả núi để tìm mày, chỉ sợ mày gặp chuyện may.”
“ mà chạy thì chẳng đôi vợ chồng các hại c.h.ế.t ?” Vương Lệ Hồng hề yếu thế, trừng mắt ông .
“Mày... mày đúng là đồ ơn mắc oán, lòng lang thú! Nhà như nhà họ Lý mà mày còn chịu gả.” Vương Đại Thành tức tối đến mức mất cả bình tĩnh.
Nếu Xã trưởng Khúc ở đây, ông sớm xông lên tát cho cô mấy cái .
“Vừa chẳng ? Đã là theo ý bác thì chi bằng để con gái ruột của bác gả sang nhà họ Lý . Dù ai gả cũng , thì tuyệt đối gả! Bác ỷ phận đại đội trưởng để chiếm đoạt nhà của , tố cáo bác!”
Lần Vương Đại Thành nhịn nổi nữa, từ bao giờ uy nghiêm của ông khác thách thức như thế ?
Cơn giận bốc lên, ông lập tức giơ tay định đ.á.n.h cô.
“Vương Đại Thành, dừng tay!” Hành động của ông thực sự ngoài dự liệu của Xã trưởng Khúc.
Thế nhưng, còn nhanh hơn ông một bước, chụp chặt lấy tay của Vương Đại Thành.
Vương Đại Thành lập tức cảm thấy cổ tay như sắp gãy rời , tức thì trừng mắt về phía đó: “Mẹ kiếp, mày buông...” tao .
Từ cuối cùng thốt đến đầu môi thì im bặt ngay khi thấy bộ quân phục của tới.