Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 710: Đừng Có Coi Rẻ Mạng Sống Của Mình

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ chỉ đạo:?

 

Anh ăn chặt chẽ chỗ nào chứ?

 

Thôi bỏ , chẳng thèm so đo với cái tính khí khó ưa của .

 

Anh tò mò hỏi: “Chuyện ở thôn Vương Gia đó, ?”

 

Cái thôn Vương Gia bé tí tẹo thế mà thật sự xảy án mạng, quả thật khiến vô cùng chấn động.

 

thế nào ? Có thì cũng chẳng nhanh bằng , chuyện mới xảy ngày hôm qua mà hôm nay nắm rõ tường tận hết đấy thôi?”

 

Tạ chỉ đạo:?

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Thế thì còn chuyện tiếp nữa?

 

“Kể chút ...”

 

Tần Văn Hoắc lập tức hất tay đang khoác lên vai : “Cậu ăn bằng cái giọng bình thường giùm cái, đừng buồn nôn.”

 

“Nói cho cũng chẳng , một bạn ở đồn công an đang truy tra vụ mất tích của Vương Phú Quý ở thôn Vương Gia. Dù mất tích lâu như thế, sống thấy c.h.ế.t thấy xác chứ?”

 

“Đáng tiếc nước ở thôn Vương Gia sâu, mãi chẳng tiến triển gì, may mà dạo rốt cuộc cũng điều tra chút manh mối, đợt khéo trùng hợp.”

 

Thật cũng , chuyện còn cảm ơn cô bé Vương Lệ Hồng .

 

Ba ngày Vương Lệ Hồng giam, bạn vặn chuyện nên mới để mắt lưu tâm thêm một chút.

 

lúc thấy Vương Lệ Hồng sắp bỏ trốn định tay giúp một phen thì bắt gặp thằng họ của cô nửa đêm nửa hôm mò sang nhà Vương Phú Quý.

 

Hóa , họ của Vương Lệ Hồng tằng tịu qua với vợ của Vương Phú Quý.

 

Cho nên, dẫu Tần Văn Hoắc tới tìm bạn đó thì lẽ cha con Vương Đại Thành cũng sớm muộn gì cũng sa lưới.

 

Tạ chỉ đạo qua một lượt cũng gặng hỏi thêm.

 

chuyện cũng thuộc quyền quản lý của bọn họ.

 

, còn một chuyện nữa với .”

 

Tần Văn Hoắc liền ngẩng đầu : “Bảo nhiệm vụ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-710-dung-co-coi-re-mang-song-cua-minh.html.]

 

Nét mặt Tạ chỉ đạo nghiêm túc hơn ban nãy nhiều.

 

Anh gật đầu: “, một nhiệm vụ sang mạn Tây Nam. Hoàn thành nhiệm vụ xong thì sẽ thời gian đưa vợ về Bắc Kinh ăn Tết. Có điều, nhiệm vụ độ nguy hiểm nhất định, hết sức cẩn trọng, cảnh giác cao độ đấy, lành lặn nguyên vẹn về cho , dẫu nhà còn vợ với mấy đứa con nhỏ nữa kìa!”

 

Tần Văn Hoắc chút do dự nhận lời ngay.

 

“Được.”

 

Có nhiệm vụ, đặc biệt là nhiệm vụ nguy hiểm, bất kể Tết nhất nghỉ phép , đều sẽ nhận.

 

“Khi nào xuất phát?”

 

“Nhiệm vụ gấp, sáu giờ tối xuất phát , năm giờ chiều tập hợp. Còn về nhân sự, tự chọn . Trước bốn giờ nộp danh sách cho .”

 

Tần Văn Hoắc gật đầu: “Được.”

 

Lúc , trong đầu nhanh chóng chọn lọc danh sách những thích hợp để thực hiện nhiệm vụ.

 

Tạ chỉ đạo Tần Văn Hoắc, đột nhiên buông một câu:

 

“Phía vợ e là kịp báo tin, là thế , thời gian vẫn còn kịp, chạy qua nhà máy báo với cô một tiếng ?”

 

Tần Văn Hoắc lắc đầu: “Thôi khỏi, để mẩu giấy nhắn cho cô . Vợ hiểu lý lẽ, phía cô vấn đề gì .”

 

Chỉ tiếc là với vợ mới đoàn tụ vỏn vẹn một đêm, giờ chia xa.

 

Theo dự tính, chuyến nhiệm vụ ít nhất cũng mất tầm một tháng.

 

Chưa chừng còn chẳng thể về kịp để đưa vợ về Bắc Kinh đón Tết nữa.

 

Cái gọi là nghỉ phép với chả nghỉ phép ... thực cũng bằng thừa.

 

đây cũng là chuyện chẳng đặng đừng, dẫu quân đội vẫn đặt lên hàng đầu.

 

Tạ chỉ đạo thở dài một tiếng, đó đưa tay vỗ vỗ vai Tần Văn Hoắc: “Cậu đúng là cưới vợ , thế nên quý trọng mạng sống của , việc gì cũng nghĩ cho vợ nhiều một chút, đừng coi rẻ mạng sống của .”

 

Tần Văn Hoắc lập tức quẳng cho một cái lườm: “Việc còn cần dạy ?”

 

Tạ chỉ đạo:?

 

 

Loading...