Phó Minh Tuyết vẻ mặt của Cảnh xưởng trưởng là đoán phần nào ông tìm vì chuyện gì.
Thế là cô liền theo ông ngoài.
Cảnh xưởng trưởng cũng vội hỏi ngay.
Dù bên ngoài qua kẻ tấp nập, để khác thấy thì .
Phó Minh Tuyết chẳng nỗi bận tâm , cô lãng phí thời gian .
Thế nên cô liền dứt khoát mở lời: “Xưởng trưởng Cảnh, ông hỏi chuyện sáng nay hai thôn Lý Gia chặn đường ? Đội trưởng Phương giải đến đồn công an ?”
Thực ban đầu Đội trưởng Phương định tìm Phó Minh Tuyết, nhưng thấy Cảnh xưởng trưởng vội vã chạy tới tìm Tổ trưởng Phó như lửa đốt, nên mới qua nữa.
“ , cô chứ? Chuyện lớn như thế báo với một tiếng?”
“Chẳng vẫn bình an vô sự đấy thôi? Hơn nữa, việc Đội trưởng Phương qua xử lý , dù cũng chẳng chuyện gì quá to tát, cần thiết báo với ông nữa.”
Cảnh xưởng trưởng nghiêm mặt : “Sao chuyện lớn? Tổ trưởng Phó, chuyện phê bình cô đấy, an của cô tuyệt đối chuyện nhỏ.”
Cô là nhân tài mũi nhọn trong lĩnh vực nghiên cứu phát triển động cơ, còn là phụ trách dự án.
Cô nắm giữ vị thế mang tính quyết định mà ai thể thế .
Không cô, liệu dự án mới thể tiếp tục nghiên cứu ?
Dù thể thì cũng sẽ tiêu tốn vô vàn thời gian.
Bọn họ thể chờ đợi nổi.
Cho nên, an của cô là vô cùng quan trọng.
Phó Minh Tuyết:?
“Được , nhất định sẽ báo với ông một tiếng. Xưởng trưởng Cảnh, nếu còn chuyện gì khác thì việc đây, chúng còn đối chiếu liệu nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-716-suyt-chut-nua-quen-co-la-nguoi-toan-tai.html.]
Ý ngoài lời là cô đang bận rộn vô cùng.
Cảnh xưởng trưởng cô dặn dò: “Chuyện bên cô cứ mặc kệ , bảo Đội trưởng Phương phối hợp với đồn công an xử lý . Bản cô cũng nâng cao cảnh giác về vấn đề an . Thế , để đề phòng mấy ngày tới của thôn Lý Gia hoặc thôn Vương Gia đến gây phiền phức cho cô, sẽ bảo Đội trưởng Phương sắp xếp đưa đón cô .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Suy nghĩ một lát, ông nhanh chóng tiếp lời: “Hai ngày cô cũng đừng đạp chiếc xe đạp nữa, điều hẳn một chiếc ô tô tới đưa đón cô cho an và tiện lợi.”
Phó Minh Tuyết liền vội vàng từ chối: “Xưởng trưởng Cảnh, cần thiết .”
Chuyện Cảnh xưởng trưởng quyết thì ông sẽ đổi.
“Quyết định thế , thời gian việc của cô sẽ xe đưa đón tận nơi. Đợi giải quyết xong xuôi chuyện ở hai thôn tính tiếp.”
Nói dứt lời, ông cũng chẳng cho Phó Minh Tuyết cơ hội từ chối, trực tiếp rời .
Phó Minh Tuyết:?
Cứ nghĩ đến cảnh mỗi ngày đều rầm rộ xe đưa đón như thế, những trong khu gia quyến sẽ bằng ánh mắt gì đây?
Tuy nhiên, cô thật sự chẳng sợ những điều đó.
Cô chỉ phiền khác mà thôi.
Dù buổi tối cô cũng tăng ca muộn.
Nếu lái xe đưa cô về, chẳng tài xế cũng chờ muộn như thế ?
Chợt nghĩ điều gì, cô liền gọi với theo Cảnh xưởng trưởng vẫn xa: “Xưởng trưởng Cảnh, thế , nếu thật sự cấp xe đưa đón thì chi bằng đừng sắp xếp tài xế nữa, để tự lái là . Bằng sẽ nhận .”
Cảnh xưởng trưởng liền đột ngột đầu : “Cô lái xe ?”
Phó Minh Tuyết đầy đầu vạch đen, cô thong thả mở miệng: “Xưởng trưởng Cảnh, đừng là lái xe, kể cả lái máy bay cũng xoay xở đôi chút đấy.”
Cảnh xưởng trưởng lời của cô chọc .
“Tổ trưởng Phó quả thực bản lĩnh, đúng là tài mười môn mà, suýt chút nữa cũng quên mất chuyện cô sửa máy bay . Được , là cô kiên quyết yêu cầu thì chiếc xe của nhà máy phê duyệt cho cô lái một thời gian.”