Tạ chỉ đạo thấy nên cũng nài ép thêm nữa.
Tần Văn Hoắc trở về nhà, bắt tay ngay việc quét dọn vệ sinh.
Đang lúc chuẩn nấu một bữa tối đơn giản thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng động cơ ô tô.
Ánh mắt lập tức sáng rực lên.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Anh vội vã rảo bước chạy nhanh ngoài.
Vừa lúc đó, Phó Minh Tuyết cũng bước xuống từ ghế lái.
Nhìn thấy Tần Văn Hoắc, cô cũng chút bất ngờ.
“Vợ! Em về !”
“Anh cũng nhiệm vụ về ? Về lúc nào thế?”
“Anh về chiều nay thôi. Chúng đừng ngoài cửa chuyện nữa, mau nhà .”
Tần Văn Hoắc bước tới đón lấy hành lý tay cô.
Hai vợ chồng bước trong sân, Tần Văn Hoắc liền tiện tay đóng chặt cổng lớn .
“Thế thì chúng đúng là khéo thật đấy. Đều về nhà trong hôm nay.”
Phó Minh Tuyết cảm thấy chút mệt mỏi.
Dù cũng lái xe suốt cả một chặng đường dài.
“Em tắm , lát nữa hẵng chuyện .”
Tần Văn Hoắc thấy nét mệt mỏi hiện rõ gương mặt vợ, trong lòng xót xa thôi.
“Vợ, em mau tắm rửa , nấu cơm . Tối nay nhà thức ăn gì, chúng ăn tạm bát mì sợi ?”
Phó Minh Tuyết lúc bụng cũng bắt đầu cồn cào đói.
Có điều, cô tắm rửa sạch sẽ .
“Được, thế thì ăn mì !”
Nói xong cô liền trong phòng tìm quần áo để .
Còn Tần Văn Hoắc khi đặt hành lý xuống liền rảo bước thẳng gian bếp.
Đợi đến khi Phó Minh Tuyết tắm rửa xong xuôi, sấy khô tóc tai thì Tần Văn Hoắc bên bưng bát mì nóng hổi từ trong bếp bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-720-co-chut-bat-ngo.html.]
“Vợ ơi, ăn cơm .”
Phó Minh Tuyết lập tức bước gần.
Khi thấy một tô mì lớn đầy ắp, cảm giác thèm ăn của cô khơi dậy.
“Sao tận ba quả trứng gà thế ? Trứng nhiều quá , em ăn hai quả là đủ.”
Nói cô định dùng đũa gắp bớt một quả trứng ngoài.
Tần Văn Hoắc kịp thời đưa tay ngăn cô : “Vợ, bát của cũng ba quả , em cứ ăn !”
“Trứng ở thế?” Dù họ cũng vắng nhà lâu như , trứng gà để lâu .
Hơn nữa, ngày cô rời , trứng gà còn trong nhà đều cô thu gọn cất trong gian .
Tần Văn Hoắc liền đáp ngay: “Anh sang hỏi xin chị dâu bên cạnh mười quả, đợi ngày mai lên thị trấn mua ít trứng về trả cho chị .”
Phó Minh Tuyết thêm gì nữa.
Hai vợ chồng mỗi giải quyết sạch sẽ một tô mì to tướng.
Sau khi no bụng, Phó Minh Tuyết mới ngẩng lên Tần Văn Hoắc hỏi: “Nhiệm vụ thương ở ?”
Tần Văn Hoắc thấy vợ quan tâm thì trong lòng vô cùng vui sướng: “Không . Rất an .”
Phó Minh Tuyết thừa hiểu tính , cho dù thương thì cũng chỉ báo tin bình an để cô khỏi lo.
May mà sắc mặt và cử chỉ của đúng là vết thương nào đáng ngại.
“ , sắp đến tết đấy, em dự tính năm ngày nữa sẽ xuất phát về Bắc Kinh, bên sắp xếp gì ? Anh cùng em về Bắc Kinh là ở đơn vị?”
Tần Văn Hoắc lời liền lập tức ngay: “Anh về Bắc Kinh cùng em. Cấp duyệt cho nghỉ phép tròn một tháng lận, vặn cả nhà chúng thể sum vầy đón tết ở Bắc Kinh.”
Phó Minh Tuyết chút bất ngờ, bởi vì cô nhớ Tần Văn Hoắc dường như nghỉ phép .
Không ngờ thể nghỉ dài ngày đến thế.
“Nghỉ phép hẳn một tháng ? Thế thì đúng là dài thật đấy.”
“Ừm, chủ yếu là do thành xong đợt nhiệm vụ , đợt tới cũng việc gì gấp gáp.” Việc huấn luyện ở trung đoàn tạm thời cần đến .
“Thế thì quá, thu xếp mua vé tàu hỏa . , đợt em còn gặp cả chị hai nữa, chị bảo tết cũng sẽ về nhà ăn tết đấy.”
Lần thì đổi là Tần Văn Hoắc ngạc nhiên.
Phải rằng chị hai của mấy năm nay về nhà ăn tết .