Phía nhà họ Tần ở Bắc Kinh cũng đang mong ngóng chuyện đón Tết.
Mẹ Tần đến tứ hợp viện.
“Bà thông gia, thức ăn sắm Tết bên bà tính toán gì ?”
Mẹ Phó ngẫm nghĩ một lát : “Cứ như năm ngoái ! Mua ít thịt, mua ít rau, thêm chút hạt dưa bánh kẹo các loại.”
“Thế , phần thịt thà sẽ bảo mang sang cho bà.”
Năm nay thịt bên xưởng liên hiệp thịt cũng nhiều hơn năm.
Nhờ chút quan hệ thì vẫn kiếm nhiều.
“Nửa con lợn đủ ?”
Mẹ Phó thấy con liền vội : “Đủ ! Đến lúc đó thừa một ít sẽ lạp xưởng.”
Mẹ Tần thấy lạp xưởng thì mắt sáng rực lên.
Bởi vì bà tay nghề lạp xưởng của bà thông gia ngon đặc biệt.
“Đến lúc đó cũng học bà một ít.”
Mẹ Phó gật đầu: “Được, thành vấn đề. Cũng chẳng năm nay Văn Hoắc với Minh Tuyết về ăn Tết .”
Mẹ Tần lập tức bảo: “Dạo hai đứa nó chẳng gọi điện về nhà, chắc là bận lắm. nghĩ chắc Minh Tuyết sẽ về. Nếu con bé về Bắc Kinh ăn Tết thì gọi điện về từ sớm .”
Mẹ Phó nghĩ cũng .
Đã là con gái về Bắc Kinh ăn Tết thì đồ đạc chuẩn cho Tết nhất định nhiều hơn một chút.
Chưa chừng con rể cũng về Bắc Kinh cùng.
Dù thì Tần Văn Thư kết hôn mà, đám cưới của thằng bé diễn đúng ngày hai mươi tám Tết cơ đấy!
Bên , Tần Văn Hoắc và Phó Minh Tuyết cũng đang chuẩn về Bắc Kinh.
Tần Văn Hoắc vẫn mua vé giường .
Có điều toa giường chỉ hai vợ chồng họ, mà còn một cặp vợ chồng khác dẫn theo hai đứa con.
Dọc đường , ngoài việc hai đứa trẻ ồn ào thì cả chuyến xem như thuận lợi.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lần Tần Văn Hoắc gọi điện về nhà nên cũng bảo Tần Văn Thư đón.
Xuống tàu hỏa, Tần Văn Hoắc liền với Phó Minh Tuyết: “Vợ ơi, đằng xe kìa, chúng xe về.”
“Vâng.” Phó Minh Tuyết ý kiến.
Dù những chuyện vặt đều do Tần Văn Hoắc thu xếp chu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-721-co-tinh-thuong-cua-me-nhung-khong-nhieu.html.]
Lúc , ga tàu xe taxi, đây quả thực là hiện tượng hiếm thấy.
Xem quả thực đổi nhiều.
Tần Văn Hoắc vẫy một chiếc xe, xách bộ hành lý của hai lên xe.
Lần về, vì thời gian chuẩn nên Tần Văn Hoắc vẫn mua nhiều đồ mang về.
Bao gồm cả một đặc sản rừng của địa phương và thịt rừng sơ chế sạch sẽ.
“Vợ ơi, lên xe thôi!”
Tần Văn Hoắc gọi một tiếng, Phó Minh Tuyết trong xe.
“Hai ?”
Bác tài hỏi thế, Tần Văn Hoắc lập tức báo địa chỉ tứ hợp viện.
Xe chạy hơn nửa tiếng là đến nơi.
Xe dừng , Tần Văn Hoắc trả tiền xong liền chuyển hành lý xuống xe.
Còn Phó Minh Tuyết thì tới đập cửa: “Mẹ ơi mở cửa, con về !”
Giọng trong trẻo vang lên khá lớn.
Lúc Phó đang nấu cơm trong bếp thì thấy tiếng con gái .
Bà ngẩn một thoáng, đó là niềm vui bất ngờ.
Bà nhanh chân chạy mở cửa.
“Ái chà, hôm nay về ? Chẳng gọi điện báo về nhà tiếng nào.”
“Con bất ngờ mà!” Phó Minh Tuyết ôm chầm lấy ruột: “Mẹ, con nhớ quá!”
Mẹ Phó dĩ nhiên là vui mừng.
lúc , bà cũng thấy con rể, vội vàng đẩy con gái .
“Văn Hoắc, con cũng về cùng đấy !”
Phó Minh Tuyết đẩy : “?”
Mẹ cô đúng là tình thương của đấy, nhưng nhiều.
Tần Văn Hoắc bước lên: “Mẹ, con vặn cũng nghỉ phép nên cùng Minh Tuyết về nhà.”
Mẹ Phó vui xiết: “Cùng về nhà là , thế thì năm nay nhà ăn Tết coi như rộn ràng náo nhiệt. , đừng ở cửa nữa, mau nhà .”