Tần Văn Hoắc xách hai bao tải hành lý lớn trong.
Chiếc vali còn là quần áo của vợ .
Mẹ Phó cũng thấy hai bao phân bón to đùng mà xách .
“Mấy thứ là gì thế? Sao mà nhiều ?”
“Ít thịt khô, ít nấm, thêm vài thứ đồ rừng nữa ạ. , con còn mang theo ít cá muối.”
Mẹ Phó ngờ hai cái bao đựng nhiều thứ đến .
“Thế cứ để đó , hai đứa tắm rửa , để nấu cơm.”
Vốn dĩ bữa trưa bà định nấu mì ăn.
Giờ con gái và con rể về thì món gì ngon mới .
May mà trong nhà thức ăn gì cũng sẵn.
Bên , cặp sinh đôi vốn đang chơi giường sưởi trong phòng, thấy động tĩnh bên ngoài liền nhanh chân chạy ào .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Mẹ ơi!”
Hai nhóc tì thấy đúng là bố về thì mừng rỡ khôn xiết.
Phó Minh Tuyết đưa tay định ôm cả hai đứa.
Tần Văn Hoắc kịp thời giữ .
Dù mấy ngày hai đều dùng biện pháp tránh thai, khả năng trong bụng vợ em bé .
Tuyệt đối thể để hai nhóc va trúng .
“Các con lớn ngần nào , nặng thế , đừng để bế. Muốn bế thì để bố bế.”
Dứt lời, một tay bế bổng một đứa lên.
“Các con đúng là nặng hơn nhiều đấy, đòi bế nữa.”
Cặp sinh đôi cũng thấy tủi chứ!
Sao bế cơ chứ?
Hơn nữa, bọn chúng còn bé tí teo, chẳng nặng chút nào nhé!
“Không , bế mà, bế từng đứa một. Nào, con gái yêu của , để bế con một lát, nhớ hai bảo bối nhỏ của lắm !”
Phó Minh Tuyết đón luôn Tần Khả Khả từ trong vòng tay Tần Văn Hoắc .
Rồi thơm chùn chụt hai cái lên má cô bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-722-cai-nay-khong-the-va-phai-dau.html.]
Điều khiến Tần Khả Khả vui sướng vô cùng.
“Mẹ ơi, Khả Khả cũng nhớ lắm!”
“Thật ? Thế thì vui quá! Dù ở nhà cũng bảo bối nhỏ đáng yêu thế nhớ đến cơ mà!”
Phó Minh Tuyết ôm cô bé âu yếm một hồi.
Rồi đổi sang bế con trai.
Cũng âu yếm một phen, chẳng hề thiên vị bên nào.
Hai em vui sướng khôn xiết.
Điều khiến bọn trẻ vui nhất vẫn là mang quà về cho chúng.
Hơn nữa, còn mang về nhiều kẹo.
Tần Văn Hoắc thấy ba con vẫn mải miết trò chuyện dứt, bèn lên tiếng đóng vai kẻ .
“Được , các con đừng quấn lấy nữa, tàu hỏa mệt lắm, để tắm .”
Cặp sinh đôi liền vội với Phó Minh Tuyết: “Mẹ ơi, tắm , lát nữa ăn cơm bà ngoại.”
Phó Minh Tuyết: “?”
Cái gì mà cơm bà ngoại? Phải là cơm bà ngoại nấu mới đúng chứ.
chuyện cô cần tắm rửa là thật.
Ở tàu hỏa mấy ngày liền, tắm rửa thì chịu nổi.
Cô cầm quần áo, phòng tắm .
Phía bên , Phó cũng nhanh chóng nấu xong bữa trưa.
Bà nấu sủi cảo.
Dù trong nhà sẵn thịt, nhào bột cán vỏ sủi cảo cũng tiện lợi.
“Mấy ngày nay hai đứa ở tàu chẳng ăn gì ngon, ăn sủi cảo cho nóng .”
Tần Văn Hoắc đương nhiên là ủng hộ vợ nhiệt tình nhất, lập tức : “Mẹ, sủi cảo ngon lắm ạ, con với Minh Tuyết đều thích ăn.”
Mẹ Phó vui kể xiết.
Cứ luôn miệng giục ăn nhiều thêm một chút.
Sau bữa ăn, Tần Văn Hoắc ý định thu dọn bát đũa, nhưng Phó nhanh tay nhanh mắt ngăn .
“Mấy việc cần con động tay, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe , lát nữa cùng Minh Tuyết về bên bố con một chuyến cho ông bà vui.”