Mẹ Phó cũng kinh động, bà bước ngoài thấy đống đồ đạc ngồn ngộn khiêng trong sân, đôi mắt khỏi trợn tròn kinh ngạc.
Trời đất ơi, chuyện gì thế ?
Tần Văn Hoắc cũng xắn tay áo giúp một tay khiêng đồ.
Chẳng mấy chốc đồ đạc chuyển hết bên trong gọn gàng.
Anh lượt mời hai đàn ông giao hàng mỗi một điếu t.h.u.ố.c lá.
Hai họ vui vẻ nhận lấy chào tạm biệt về.
Mẹ Phó đợi khuất mới tìm giọng của .
“Chuyện là thế nào hả con? Sao nhiều đồ đạc đến mức ?”
“Là xưởng ô tô với Nhà máy Xe đạp gửi tặng đấy , năm nay hiệu quả sản xuất kinh doanh của họ lắm, chắc là nhớ tới công sức của con nên mới gửi đồ Tết sang đây cho con đấy ạ!”
Mẹ Phó vô cùng bàng hoàng.
“Thế... con nhận ngần thứ liệu ? Có tố cáo đấy?”
Thứ cho bà phần lo lắng thái quá như chim sợ cành cong.
Dù thì cứ cẩn tắc vô ưu vẫn hơn.
Nhỡ chẳng may ai ghen ăn tức ở tố cáo thì gay go to chuyện.
Phó Minh Tuyết bộ dạng lo lắng nơm nớp của thì khỏi bật : “Mẹ ơi, đừng lo, chuyện Giám đốc Trương qua với con . Hơn nữa, đây là hành vi quà cáp của cá nhân họ, mà là xuất phát từ nguồn vật tư phúc lợi trong kho đơn vị của họ đàng hoàng đấy chứ.”
Mẹ Phó chẳng hiểu nhiều về mấy quy định đó, nhưng con gái khẳng định chắc nịch là , bà mới thở phào nhẹ nhõm một .
“Thế thì !”
Nhìn đống đồ Tết chất cao như núi nhỏ giữa sân, bà một nữa tắc lưỡi trầm trồ: “Trời Phật ơi, chế độ phúc lợi của đơn vị họ quá mức tưởng tượng, biếu tặng thế thì nhiều quá !”
“Chỗ ăn cho hết cơ chứ!”
“Chưa hết , Viện Nghiên cứu Khoa học bên con hôm nay cũng phát phúc lợi đấy, bảo cũng sẽ chở tới tận nhà cho con, chắc là tầm chiều nay sẽ đưa tới.”
“Cơ mà Viện Nghiên cứu Khoa học của bọn con phát nhiều hiện vật như thế , bù họ phát tiền thưởng.”
Mẹ Phó nhắc tới tiền, đôi mắt liền sáng rực lên mấy phần: “Tiền thưởng bao nhiêu hả con?”
“Tùy theo cấp bậc, cũng tính theo từng hạng mục dự án nữa, phía con tính toán sơ bộ thì chắc hai nghìn tệ.”
Chỉ điều tiền cùng với tiền lương tháng vẫn về tới tay, chắc là chiều nay sẽ mang tới cùng một lượt.
Tất nhiên, nếu cô thời gian rảnh thì cũng thể tự đến thẳng Viện Nghiên cứu Khoa học để nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-728-con-gai-ba-chinh-la-cuc-vang-cua-ca-nha.html.]
Lương bổng chính thức của cô là do bên Viện Nghiên cứu Khoa học chi trả.
Mẹ Phó:...?
Hai nghìn tệ tiền thưởng á?
Con khổng lồ thực sự khiến cho Phó tài nào giữ nổi bình tĩnh nữa.
Bà ngẫm nghĩ một lát bảo: “Minh Tuyết , đằng nào hôm nay con cũng đang rảnh rỗi, là con cứ đến cơ quan !”
Dành thêm nhiều thời gian hơn nữa cho công việc, nếu thì cầm tiền thưởng lớn nhường trong tay phỏng chừng cũng thấy bỏng rát cả tay áo mất thôi.
Phó Minh Tuyết:...?
“Mẹ ơi, việc của tới , đống đồ cứ để chỏng chơ ở đây cũng , mau dọn dẹp phân loại nhé! À đúng , đây chẳng sẵn hai cái chân giò lợn ? Giữ một cái ăn Tết, còn một cái thì bảo Tần Văn Hoắc mang sang biếu nhà họ Tần .”
Mẹ Phó xong câu liền gật đầu lia lịa: “Lấy thêm mấy thứ khác nữa sang biếu con, đồ đạc ở đây nhiều quá , nhà thực sự ăn xuể .”
Tần Văn Hoắc thấy vợ và vợ lúc nào cũng nghĩ tới gia đình thì trong lòng vui mừng khôn xiết.
“Bên nhà bố con thứ gì cũng đủ cả ạ.”
“Họ là việc của họ, nhiều thế nhà cũng chẳng ăn hết , con cứ chia nhiều thêm một chút mang qua bên đó .” Hiện tại Phó hào phóng vô cùng.
Nguyên do chủ yếu vẫn là vì cả nhà họ Tần đối xử với con gái bà quá , ai nấy đều điều.
Tần Văn Hoắc thấy thế đành gật đầu nhận lời, cũng chẳng cho vợ phật ý.
“Thế thì ạ...”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Mấy thứ giao hết cho hai nhé, con quản nữa , con ăn nốt bữa sáng đây.”
Bữa sáng của Phó Minh Tuyết lúc nãy còn kịp ăn xong .
Mẹ Phó vội vàng xua tay lia lịa: “Ở ngoài chẳng cần đến phần con , con mau ăn sáng cho nóng , ăn xong cũng cần con bận chân bận tay gì hết, con cứ chuyên tâm nghiên cứu công việc của con, nếu thì cứ thêm sách vở ...”
Con gái bà bây giờ chẳng khác nào cục vàng quý giá của cả nhà.
Việc vặt vãnh trong nhà tuyệt đối thể để cho cục vàng động tay động chân .
Có thời gian rảnh rỗi đó, thà để nó nghiên cứu khoa học thêm chút nữa, như cầm tiền lương và tiền thưởng mới thấy nóng tay.
Phó Minh Tuyết hé răng kể cho chuyện hai nhà máy còn đưa kèm cả phong bao lì xì.
Cô cũng chẳng buồn vội vàng đếm ngay, mãi cho tới khi ăn xong bữa sáng, cô mới thong thả đếm tiền bên trong phong bao...
(Hết chương)