Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 729: Có Một Ngày Lại Đau Đầu Vì Quá Nhiều Đồ Đạc

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tổng cộng là một nghìn tám trăm tệ.

 

Phía xưởng ô tô gửi một nghìn tệ.

 

Còn bên Nhà máy Xe đạp thì gửi tám trăm tệ.

 

Bởi vì bên trong nhiều tờ tiền mệnh giá nhỏ, thế nên khi cầm tay bóp thử cảm giác dày dặn hơn hẳn so với xấp tiền của bên Nhất Khí.

 

Phó Minh Tuyết mặt mày hớn hở cất tiền túi áo, nhưng thực chất là tống hết trong gian.

 

Trên đời ai mê tiền chứ?

 

Một ngày mà thu về tới tận ba món tiền khổng lồ.

 

Người của Viện Nghiên cứu Khoa học đến giao đồ Tết nhanh hơn nhiều so với dự tính, Phó và Tần Văn Hoắc mới sắp xếp gọn gàng xong đống đồ Tết đợt thì ngoài cổng vang lên tiếng gõ cửa.

 

Lần đích Phó mở cổng.

 

Khi thấy bên ngoài là nhân viên công tác, bà lập tức đoán ngay là ai tới, nhất là khi trông thấy chiếc xe ô tô đang đỗ ở ngay cửa.

 

Bà ngoảnh đầu cất giọng í ới gọi với trong sân: “Minh Tuyết ơi, mau đây con, tìm con ...”

 

dứt lời thì ở cửa liền nhanh nhảu lên tiếng: “Thưa bác, cháu là bên Viện Nghiên cứu Khoa học, cháu mang đồ Tết đến gửi cho kỹ sư Phó ạ.”

 

“Mau nhà cháu, nó đang ở nhà đấy!” Mẹ Phó đon đả, nhiệt tình đón khách.

 

“Vâng ạ, để cháu dỡ đồ ngay đây.”

 

lúc , Phó Minh Tuyết bước , cùng với cô còn cả Tần Văn Hoắc.

 

“Tổ trưởng Phó! mang đồ Tết đến giao cho chị đây.”

 

“Tiểu Triệu, vất vả cho quá!”

 

“Không vất vả chút nào ạ, từ chỗ Chủ nhiệm Trịnh qua đây. Tiện đường ghé qua chỗ chị luôn, đúng , đây là phần tiền lương của chị ạ.”

 

Tiểu Triệu rút chiếc phong bì lớn từ trong túi áo , cung kính đưa tới mặt Phó Minh Tuyết.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phong bì cơ quan niêm phong cẩn thận bằng sáp dán, thế nên Phó Minh Tuyết cũng chẳng cần mở đếm gì.

 

Vốn dĩ mức lương và tiền thưởng bao nhiêu cô đều nắm rõ từ hôm , cũng ký tên xác nhận sổ sách đàng hoàng .

 

Chỉ là hôm cô quên ghé qua lấy, đó tăng ca thêm giờ nên kịp đến phòng tài vụ để lĩnh.

 

Bởi thế mới dặn dò cứ trực tiếp mang tới tận nhà là xong.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-729-co-mot-ngay-lai-dau-dau-vi-qua-nhieu-do-dac.html.]

Tiểu Triệu trao tận tay chiếc phong bì tiền lương thì trái tim treo lơ lửng nãy giờ mới trút gánh nặng.

 

Phải rằng khi xuất phát, cầm tay tiền lương của Chủ nhiệm Trịnh cùng Tổ trưởng Phó, cõi lòng nơm nớp lo sợ đến mức nào cơ chứ?

 

Món tiền lớn thế mà chẳng may mất, thì dù bắt công cả mấy năm trời cũng chẳng đủ tiền mà đền bù nổi.

 

Đến khi từ xe dỡ xuống năm mươi cân gạo, năm mươi cân bột mì, cùng với năm thùng hoa quả lớn và một tảng thịt lợn nặng chừng hai mươi cân.

 

Phó Minh Tuyết cũng cạn lời hình mất một lúc.

 

Chỗ quả thực quá nhiều , mà ăn cho xuể ?

 

Cảnh tượng mà rơi những năm đây, khéo cô chỉ trích, mắng c.h.ử.i te tua cũng nên.

 

Đồ đạc nhanh chóng khiêng hết trong nhà, Tiểu Triệu lập tức lái xe rời ngay.

 

Hôm nay công việc của còn bộn bề lắm, những chỗ cần đích đưa tới, nhưng cũng những nơi bắt buộc do chính tay chuyển đến mới .

 

Mẹ Phó cả đời từng nghĩ tới sẽ một ngày đau đầu rầu rĩ chỉ vì trong nhà quá nhiều của cải đồ đạc.

 

“Nhiều quá mức tưởng tượng thế . Biết nhiều đến thì năm nay nhà đúng là chẳng cần bỏ tiền sắm sửa bất cứ thứ đồ Tết nào nữa.”

 

Giá như phát sớm hơn hai ngày thì chỗ thịt thể đem đổi sang cho bên Tần Văn Thư , dẫu thì bên đó đang cần dùng gấp cho tiệc cưới.

 

Phó Minh Tuyết sống qua hai kiếp cộng cũng từng thấy trong nhà trữ nhiều thịt lợn đến mức bao giờ.

 

Thế tính là đạt tự do thịt lợn nhỉ?

 

“Thịt đem ướp muối , thêm ít lạp xưởng nữa cũng đấy ạ.”

 

“Mẹ thấy là cứ mang biếu mấy nhà thím bên Tần Văn Hoắc mỗi nhà một ít thịt !”

 

Tần Văn Hoắc thấy lời của vợ liền vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Mẹ ơi, cần mang biếu họ ạ, chỗ cứ để con lạp xưởng cho! Mẹ dạy con cách nhé, con bảo đảm học cái là ngay, đằng nào con cũng đang rảnh rỗi chân tay.”

 

Mẹ Phó con rể chắc nịch như thì cũng đành gạt bỏ ý định ban nãy .

 

“Thế cũng , lát nữa con cứ mang nhiều thêm một chút sang nhà bố con bên , còn ngoài việc đem ướp muối một phần thì chiều nay hai con bắt tay lạp xưởng.”

 

Dùng muối ướp thịt cũng tiện, thịt ướp lên thể cất ăn dần một thời gian dài.

 

Nguyên nhân chính vẫn là vì qua Tết xong, bà và hai đứa nhỏ cùng con gái chuyển đến khu gia quyến bên quân đội.

 

Số thịt ướp mặn mang theo đường sá xa xôi cũng tiện cho lắm.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...