Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 730: Đọ Cái Gì Mà Đọ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:52:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Tần thấy Tần Văn Hoắc mang thêm thịt sang.

 

Lại còn chở theo cả gạo trắng và bột mì nữa, bà ngạc nhiên vô cùng: “Con mang nhiều đồ thế qua đây cái gì?”

 

“Toàn bộ đều là cơ quan của Minh Tuyết phát đấy , cô với vợ con đều nhớ đến , cứ nhất quyết bắt con chở sang đây bằng .”

 

Những lời của Tần Văn Hoắc khiến cho Tần cảm động tả xiết.

 

“Minh Tuyết với bà thông gia đúng là quá chừng, cứ hễ thứ gì ngon là nhớ đến nhà , , tấm lòng xin nhận, nhưng đồ đạc thì con cứ chở ngược về , nhà các con bao nhiêu miệng ăn cơ mà, mang sang đây gì? Đằng nào thì trong nhà cũng chẳng thiếu thốn thứ gì cả.”

 

“Vợ con với vợ con bảo mang sang biếu, con mà chở ngược về thì hai họ sẽ vui . Tóm là cho thì cứ việc nhận lấy .”

 

Tần Văn Hoắc chẳng thèm để tâm đến việc gì, đôi tay thoăn thoắt dỡ hết đồ đạc từ chiếc xe ba gác xuống sân.

 

Mẹ Tần thấy tình cảnh cũng chẳng tiện ép chở đồ về nữa.

 

“Mẹ mua mấy con cá, lát nữa con xách hai con mang về. À đúng , tối nay bữa cơm tất niên các con sang đây ăn cùng cả nhà ?”

 

Tần Văn Hoắc thẳng thừng từ chối ngay: “Dạ thôi ạ, tối nay nhà con ăn ở bên .”

 

Mẹ Tần cũng hiểu điều đó: “Thế thì buổi trưa sang bên ăn cơm nhé!”

 

“Dạ thôi, hôm nay con còn bận rộn bao nhiêu việc . Con qua ạ, để ngày mai con sang cũng như cả thôi.”

 

Mẹ Tần vốn dĩ dự tính buổi trưa nay cả gia đình sẽ sum họp quây quần ăn bữa cơm cùng .

 

Bây giờ thấy bọn họ ngay cả bữa cơm trưa cũng qua ăn chung , trong lòng bà tránh khỏi đôi chút hụt hẫng, mất mát.

 

“Thôi , thế thì ngày mai cả nhà các con nhớ qua ăn cơm đấy nhé.”

 

lúc , Tần Văn Anh từ trong nhà bước ngoài, cô với Tần Văn Hoắc: “Tối nay tính thêm cả chị nữa nhé, tối nay chị sẽ sang nhà em ăn ké bữa cơm tất niên.”

 

dứt lời, Tần lập tức trừng mắt lườm nguýt: “Buổi tối con bắt buộc ở nhà ăn cơm, bà nội con khó khăn lắm mới ngóng trông ngày con về, bữa cơm tất niên quan trọng mà con cũng chịu ăn cùng bà thì bà buồn lòng chừng nào?”

 

Tần Văn Anh:...?

 

Không chứ, cô chỉ ăn một bữa cơm thôi mà, tự dưng nâng tầm quan điểm lên thành chuyện đau lòng tổn thương ?

 

Lúc , Tần Văn Hoắc bồi thêm cho cô một nhát d.a.o chí mạng nữa.

 

“Gia đình em đoàn tụ ấm cúng, chị chạy sang góp vui cái gì?”

 

Tần Văn Anh trừng to mắt, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: “Hay là bây giờ hai chị em sân so tài vài chiêu xem thế nào?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-730-do-cai-gi-ma-do.html.]

Tần Văn Hoắc thấy thế thì trong ánh mắt chỉ còn vẻ khinh khỉnh, coi thường mặt.

 

“Không em xem thường chị nhé, từ bé đến lớn chị từng đ.á.n.h thắng em trận nào mà cũng dám mở miệng đòi so tài với em? Chẳng lẽ chị ngây thơ nghĩ rằng em lấy vợ thì sẽ nhường nhịn chị chắc?”

 

Tần Văn Anh:...?

 

Cái thằng trời đ.á.n.h đúng là em trai ruột của cô đấy?

 

Sao cái miệng ch.ó của nó chẳng thể nhả nổi một câu ngà voi nào thế ?

 

“Chị đây mà thèm cần mày nhường chắc?”

 

“Được , em rảnh rỗi đây so tài với chị, em còn về nhà để lạp xưởng nữa, việc ngập đầu đây .”

 

Tần Văn Hoắc chẳng thèm bận tâm xem sắc mặt Tần Văn Anh lúc đang khó coi đến mức nào, khi dỡ bộ đồ đạc xuống sân xong xuôi, liền dứt khoát trèo lên chiếc xe ba gác đạp thẳng một mạch về nhà.

 

Tần Văn Anh:...?

 

Được lắm, Tần Văn Hoắc cái thằng c.h.ế.t tiệt nhà mày, cứ chờ đấy cho bà chị mày!

 

lúc , Tần lên tiếng cắt ngang: “Thôi , đừng trẻ con như thế nữa, bao nhiêu tuổi đầu cả mà vẫn còn nhăm nhe lao đ.á.n.h túi bụi như hồi bé thế hả? Mau giúp bê mấy thứ đồ trong bếp . Mẹ còn cùng thím Lý chuẩn cơm nước nữa.”

 

Có sẵn cái sức dài vai rộng thì chẳng bằng bê đồ trong cho bà nhờ.

 

Tần Văn Anh đành hậm hực ôm đống thịt thà cùng bao gạo, bao bột mì chuyển hết gian bếp...

 

Trong khi đó, Tần Văn Hoắc nhanh chóng đạp xe về tới nhà .

 

“Mẹ ơi, để con thái thịt cho ạ!”

 

“Ừ thế thì , con cứ thái , lát nữa dạy con cách nêm nếm gia vị, mà nhà chẳng sẵn ruột non để nhồi lạp xưởng ! Thôi bỏ , cứ đem ướp muối hết .”

 

“Để con chạy xưởng g.i.ế.c mổ ngoài xem thử, khéo vẫn còn đấy .”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mẹ Phó cảm thấy tầm giờ thì xưởng g.i.ế.c mổ sớm bán sạch nhẵn hàng từ lâu .

 

“Thôi khỏi con, cứ ướp muối cho xong, con tiệm mua thêm ít muối hạt về là .”

 

Tần Văn Hoắc gật đầu: “Vâng, thế cũng ạ.”

 

Mẹ Phó ngẫm nghĩ một lúc dặn dò thêm một câu: “ , nếu con thấy bán hoa tiêu thì tiện thể mua thêm một ít đem về đây nhé.”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...