Mẹ Tần cũng nhanh chuyện bà thông gia và hai đứa nhỏ sắp theo Tần Văn Hoắc trở về khu gia quyến bộ đội.
Bà vội vàng chạy sang.
Vừa vặn thấy bà thông gia đang thu dọn đồ đạc.
Lúc , cặp song sinh cũng từ trong phòng ùa chạy .
Tần Hạo vô cùng phấn khởi: “Bà nội ơi, ngày mai bọn cháu !”
Tần Khả Khả lập tức ôm chầm lấy chân Tần.
Cô bé ngửa đầu lên: “Bà nội, bọn cháu sẽ nhớ bà lắm đấy ạ. Bố bảo bọn cháu học, đợi khi nào bọn cháu nghỉ sẽ về thăm bà nội nha.”
Trái tim Tần như tan chảy cô cháu gái nhỏ bé .
Bà bế bổng đứa bé lên: “Bà nội chắc chắn cũng sẽ nhớ cháu lắm.”
Có điều, chúng nó còn nhỏ thế mà học cái nhà trẻ ?
Đâu cần thiết sớm thế chứ?
Về vấn đề giáo d.ụ.c con cái, bà cũng chẳng tiện can thiệp, dù con trai con dâu - đều học thức hơn bà nhiều!
Một khi bọn chúng quyết định như , ắt hẳn là sự cân nhắc và kế hoạch riêng.
“Bà thông gia, bà đến đúng lúc lắm, chỗ đều là đồ soạn sẵn cho bà đây, lát nữa lấy xe ba bánh chở về nhé.”
Trong đó thịt, cả gạo các loại.
Thực lượng gạo và bột mì để nhiều, chỉ là nhờ con rể xử lý bớt ít.
Nếu , cứ theo sức ăn hiện tại của bọn họ thì ăn cả năm cũng chẳng hết .
“Nhiều đồ thế cơ , là thế , đến lúc đó bảo Văn Trạch gửi bưu điện sang bên cho , đằng nào sang bên đó cũng ăn cơm mà.”
Mẹ Phó liền : “Không cần , phần gửi bưu điện soạn riêng , lát nữa Văn Hoắc sẽ gửi. Chỗ bà cầm về thì cũng hỏng mất thôi.”
Mẹ Tần đành gật đầu.
“Thực theo ý , cứ ở Bắc Kinh khi hơn, đằng nào hai vợ chồng nó quanh năm suốt tháng bận bịu, nhiệm vụ thì cũng công tác, ngày nào cũng chẳng thấy mặt con cái, ở bên thì chúng còn tiện bề chăm sóc cho , hơn nữa Minh Tuyết chẳng mỗi học kỳ đều về đây một tháng ?”
“Còn chuyện hai đứa nhỏ học - nếu thực sự cho chúng nó học sớm, thì nhà trẻ Dục Hồng ở mạn Bắc Kinh chẳng hơn ? Còn cả nhà trẻ con em đại viện nữa, đều cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-733.html.]
Mẹ Phó cũng .
Bà dù cũng theo hai đứa nhỏ.
“ Minh Tuyết bảo trọng tâm công việc mấy năm vẫn đặt ở bên .”
Mẹ Tần thấy thế, cũng chẳng tiện thêm điều gì.
Bà đặt đứa trẻ xuống.
“Bà bên còn chỗ nào cần dọn dẹp nữa , phụ một tay!”
“Cũng cơ bản xong xuôi , thực mấy hôm bắt đầu thu xếp. Quần áo của hai đứa nhỏ đều gấp gọn gàng cả. Chỉ đống thôi - lát nữa bà đạp xe ba bánh chở về nhé.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Đằng nào Minh Tuyết giờ vẫn , nó về nhà vẫn nấu cơm mà.”
Mẹ Tần gật đầu: “Được .”
Dẫu , bà vẫn nán cùng quét dọn nhà cửa.
Mẹ Phó sắp , gian bếp nhất định dọn dẹp cho sạch sẽ, Phó Minh Tuyết tuy vẫn còn ở nhưng lẽ hiếm khi dùng tới bếp núc.
Dù cả ngày lẫn đêm con bé đều ở lì bên Viện Nghiên cứu Khoa học.
Thế nên gian bếp nhất định lau dọn tinh tươm mới .
Bằng rước chuột bọ gián muỗi nhà.
Hôm , Tần Văn Thư lái xe tới đưa ba ga.
Những kiện hàng lớn đều Tần Văn Hoắc gửi bưu điện .
Đồ đạc bọn họ mang theo chỉ là vài thứ dễ vỡ và đồ dùng cần thiết.
Dù là thì chuyến cũng xách theo mấy bao tải lớn nhỏ.
Phó Minh Tuyết thời gian tiễn, cô .
Hơn nữa, mấy ngày trong nhà ai, cô cũng định về, dự tính mấy đêm tới sẽ ngủ luôn bên Viện Nghiên cứu Khoa học.
Viện Nghiên cứu Khoa học sắp xếp ký túc xá cho cô.