Người nhà họ Tần đến tiễn từ sớm.
Bố Tần và Tần còn một chiếc xe khác, đưa thẳng tận ga xe lửa.
“Bà thông gia, vất vả cho bà ! Có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại về nhà nhé.” Mẹ Tần hợp tính với Phó.
Cho nên thấy Phó dắt díu bọn trẻ rời , bà thực sự vô cùng quyến luyến.
Mẹ Phó cũng dâng lên chút tâm trạng bùi ngùi lúc chia tay.
“Không vất vả , bọn trẻ lớn , dễ chăm lắm. Huống hồ nửa cuối năm chúng nó còn nhà trẻ nữa cơ mà! càng rảnh rang hơn.”
Nếu hai đứa nhỏ học thì cả ngày bà còn việc gì để nữa ?
Chẳng qua là sáng tối nấu cơm cho hai đứa, cộng thêm giặt giũ quần áo mà thôi.
Cuộc sống so với lúc ngày nào cũng thì an nhàn hơn quá nhiều .
Hai bà thông gia bịn rịn chẳng nỡ rời xa.
Cảnh tượng Tần Văn Thư bên cạnh đến ngẩn ngơ.
Anh ghé tai Tần Văn Hoắc nhỏ: “Em giờ từng thấy thông gia nhà ai hòa thuận đến mức đấy.”
Khoan tới ngoài, ngay như Tần Văn Trạch - họ cả của , dẫu cũng từng cưới hai đời vợ.
Bác gái cả từng hòa hợp với nhà thông gia nào trong hai nhà đó cả.
Tần Văn Hoắc liếc xéo một cái: “Đó là vì vợ ! Chú mày vợ nên hiểu .”
Tần Văn Thư:...?
Nói lý ghê cơ.
Chỉ là câu mà đắc ý thế, bực chịu nổi!
lúc , Tần Văn Hoắc thấy đoàn tàu đang từ từ ga.
Anh lập tức cất tiếng gọi bà vợ đang mải mê trò chuyện:
“Mẹ ơi, tàu tới , chúng lên tàu thôi.”
Mẹ Phó thấy sắp lên tàu liền cuống quýt cả lên.
“Bà thông gia , thế bọn nhé.”
Hai đứa nhỏ Tần Văn Hoắc và Tần Văn Trạch mỗi bế một đứa, còn mấy bọc hành lý thì do bố Tần cùng Tần Văn Thư và Tần Văn Trạch cùng đến tiễn xách hộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-734-tien-biet.html.]
Sau khi tàu dừng hẳn, bọn họ cùng hợp lực chuyển bộ hành lý lên tàu.
Tần Văn Hoắc mua trọn bốn vé giường .
Bởi , khoang bốn giường vặn dành trọn cho gia đình bọn họ.
Mẹ Tần đối với việc hết sức hài lòng.
“Mấy đứa thế tiện quá, cả khoang đều là nhà .”
Xem , thằng con út việc vẫn chu đáo, đáng tin cậy.
Thời buổi vé tàu hỏa khó mua chừng nào, thế mà nó vẫn xoay xở kiếm bốn tấm vé giường .
Mẹ Phó thì chút xót tiền.
Đáng lẽ chỉ cần mua hai vé giường lớn là , giờ mua cả bốn vé, coi như tốn thêm tiền hai tấm vé tàu.
bà nghĩ , thế sẽ an hơn, cho bọn trẻ nên cũng tiếc tiền vé tàu nữa.
Thời gian tàu dừng quá lâu, nhà họ Tần khi chuyển đồ đạc và đưa bọn trẻ lên toa xong xuôi cũng vội vã xuống tàu.
Mãi đến khi đoàn tàu lăn bánh chạy , nhà họ Tần mới lái xe trở về.
Tâm trạng Tần suốt dọc đường vui vẻ cho lắm.
“Haizz, chi tất cả đều ở Bắc Kinh thì mấy!”
Bố Tần lập tức gạt : “Sao mà thế , mắt đến chuyện con trai bà vẫn ở đơn vị bên thêm vài năm, Minh Tuyết mấy năm cũng việc bên đó. Tuy rằng con bé mỗi năm cũng về Bắc Kinh mấy bận, nhưng phần lớn thời gian vẫn ở bên lâu hơn, cả nhà tụi nó cùng sống ở bên đó là hợp lý nhất .”
Mẹ Tần ngẫm thấy cũng đúng.
Ba ngày tàu hỏa đối với hai đứa nhỏ vẫn là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ.
Ký ức của chúng nhanh quên lắm, cho nên lúc tàu như thế , chúng thích thú vô cùng.
Đến tối, bọn trẻ ngoan ngoãn ngủ từ sớm.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mẹ Phó Tần Văn Hoắc bảo: “May mà con cùng, chứ thì với Minh Tuyết cũng chịu xoay xở nổi với chúng nó.”
Tuy hai đứa nhỏ ngoan, nhưng tuổi còn nhỏ, tính tò mò lớn, lúc nào cũng nhăm nhe chạy ngoài ngó nghiêng.
Hơn nữa, hai đứa lẽ ăn uống nhiều nên chuyện vệ sinh cũng lắm, chốc chốc đòi .
Một ngày dẫn vệ sinh bao nhiêu lượt.