Lúc xuống tàu hỏa, phía bộ đội lái xe đến đón.
Mẹ Phó bước lên xe, bà ngắm khung cảnh bên ngoài, trong lòng dâng lên ít nỗi niềm cảm khái.
Cả đời của bà coi như cũng hưởng phúc từ con gái và con rể .
Có thể theo sống cùng với chúng nó thế .
Xe chạy đến khu gia quyến thì đúng buổi trưa.
Mọi đều đang ở nhà nấu cơm.
Lúc chiếc xe chạy tới đỗ cửa nhà Tần Văn Hoắc, hàng xóm xung quanh đều lấy bất ngờ.
Ngay đó, họ liền thấy Phó và hai đứa nhỏ hơn một năm gặp.
Từng một đều ùa chạy xem.
“Ôi chao, hai đứa nhỏ lớn bổng lên thế cơ ?”
“Thím Phó ơi, thím rốt cuộc cũng về , đợt thím vắng nhà, chúng ai nấy đều nhắc thím suốt đấy!”
“Chứ còn gì nữa, thím ở đây, chúng ai cũng nhớ thím cả. Hai đứa nhỏ nuôi khéo quá chừng, đúng là trẻ con từng ở thành phố lớn khác.”
...
Mẹ Phó thấy cũng mừng rỡ hàn huyên.
Đặc biệt là khi họ hết lời khen ngợi cặp song sinh, bà càng thêm nở mày nở mặt.
Sau khi chào hỏi xong xuôi, bà liền bảo: “ xin phép chuyện với nữa nhé, lâu ngày mới về, trong nhà dọn dẹp chút .”
Người trong khu gia quyến cũng ý, phiền bà.
Có thậm chí còn nhiệt tình mời bà và bọn trẻ sang nhà họ ăn cơm trưa.
Mẹ Phó chỉ coi đó là lời khách khí, dù bà cũng chẳng thể tùy tiện sang nhà khác ăn chực bữa cơm .
Hành lý đều Tần Văn Hoắc và đồng đội lái xe đưa đón chuyển hết trong nhà.
Mẹ Phó bước sân, đưa mắt lướt qua một lượt.
Bà nhận thấy sân vẫn còn khá sạch sẽ.
Xem khi rời , con rể quét tước cẩn thận .
“Để quét dọn qua một chút...”
“Mẹ ơi, việc quét dọn cứ để con lo, dẫn hai đứa nhỏ tắm ạ! Con thấy cứ đưa bọn nhỏ sang nhà tắm công cộng của bộ đội mà tắm, tầm nước nóng vắng . Tắm rửa bên đó cũng tiện hơn.”
Mẹ Phó thấy lý.
“Được , thế đưa hai đứa sang bên đó tắm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-735-ve-khu-gia-quyen.html.]
Bà vội vàng tìm quần áo sạch .
Sau đó dắt hai đứa nhỏ về phía nhà tắm.
Cặp song sinh cái gì cũng thấy mới lạ.
Chúng nó sớm chẳng còn chút ấn tượng nào về việc từng ở nơi nữa .
Trong lúc vợ dẫn hai đứa nhỏ tắm, Tần Văn Hoắc nhanh thoăn thoắt dọn dẹp sạch sẽ cả sân.
Tiện tay lau chùi gian bếp cho tinh tươm.
Chưa hết, còn đốt ấm cả giường lò sưởi lên.
Nấu cơm thì kịp nữa , bữa trưa cũng định nấu ở nhà.
Bởi , nhờ lấy cơm từ nhà ăn mang sang giúp.
Lúc Phó dắt hai đứa nhỏ sạch sẽ thơm tho trở về thì mang cơm tới cũng vặn bước cửa.
“Mẹ ơi, trưa nay nhà ăn tạm một bữa đơn giản nhé, để tối chúng tự nấu.”
Mẹ Phó gật đầu: “Được chứ.”
Dù đồng chí trẻ tuổi cũng cất công mang đồ ăn tới tận nhà .
Cơm mang tới gồm cả cơm trắng lẫn màn thầu.
Hai đứa nhỏ tàu chẳng ăn món gì ngon lành, giờ phút cuối cùng cũng ăn bữa cơm nóng sốt, bụng cồn cào nên ăn ngon miệng.
lúc , ngoài cổng vang lên tiếng gõ cửa.
Tần Văn Hoắc dậy mở cổng.
Khi thấy ngoài là chị dâu Vương Hương nhà bên cạnh, thoáng ngạc nhiên: “Chị dâu, chị gì thế ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Trưa nay chị nấu dôi một âu mì sợi lớn, mới về, ăn miếng gì nóng sốt cho ấm bụng.”
Vương Hương bưng sang một âu to tướng.
“Chị dâu , cái cần , nhà em lấy cơm nước từ nhà ăn về , đang ăn dở đây...”
“Chị mấy lấy cơm . Cơ mà chỗ mì cũng chẳng no bụng bao nhiêu , mỗi chia một bát nhỏ thôi.”
Vương Hương cũng chẳng thèm đôi co với , trực tiếp lách bước thẳng trong sân.
Tần Văn Hoắc:...?
“Thím ơi, cháu bưng ít mì sợi sang cho cả nhà đây ạ, cũng nhiều nhặn gì , ăn chút cho ấm nhé.”
Mẹ Phó vội vàng bật dậy: “Ôi dào, cháu khách khí quá , thế thì thím cảm ơn nhé!”