Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng, ước chừng ít nhất cũng một tháng ạ.”
Mẹ Phó con gái bận việc, chuyện công tác cũng là chẳng đặng đừng.
Thế là bà ân cần dặn dò: “Công việc dù bận đến mấy cũng giữ gìn sức khỏe, chú ý nghỉ ngơi, ngày ba bữa nhớ ăn uống đàng hoàng đấy.”
“Mẹ cứ yên tâm, con quý sức khỏe của nhất mà. Dù thì con còn cùng sống tới một trăm tuổi, , sống thọ hơn con hai mươi năm nữa cơ.”
Mẹ Phó thấy thế liền lườm xéo cô một cái.
Sống thọ hơn hai mươi năm? Thế chẳng một trăm hai mươi tuổi ?
Bà sắp thành yêu tinh già mất thôi.
“Thôi , đừng dẻo mồm nữa, mau đ.á.n.h răng rửa mặt . Đã công tác lâu thế thì lát nữa nhớ mang nhiều quần áo một chút.”
Tối qua về muộn thế , chắc chắn thời gian thu dọn hành lý .
, bà mau chóng luộc thêm ít trứng gà để con gái đem theo ăn dọc đường.
Phó Minh Tuyết đ.á.n.h răng rửa mặt, lúc cô bàn ăn.
Bữa sáng chuẩn tươm tất.
Có bánh bao nhân thịt cùng với cháo trắng.
Phó Minh Tuyết một chén sạch năm cái bánh bao thịt.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lại húp thêm một bát cháo trắng sánh mịn.
Ăn sáng xong, cô liền trở về phòng thu dọn đồ đạc.
Đến lúc cô sắp sửa lên đường, Phó liền đem chừng hai mươi quả trứng gà luộc chín .
“Chỗ con mang theo .”
Phó Minh Tuyết vô cùng kinh ngạc: “Mẹ, luộc nhiều trứng thế ?”
“Trứng gà khéo hôm qua chợ mua , chứ bình thường cũng chẳng nhiều . Luộc thì con cứ cầm , chuyện ở nhà lo, nuôi ba con gà , qua một hai tháng nữa là chúng nó bắt đầu đẻ trứng thôi.”
Sau khi đây, những thứ cần sắm sửa bà đều sắm đủ cả.
Kể cả sự nghiệp nuôi gà.
Lần bà mua gà con, mà mua thẳng ba con gà mái nhỡ.
Đợi thời tiết ấm hơn một chút, bà sẽ mua thêm mấy con gà con về nuôi tiếp.
Dù thì bây giờ nuôi thêm vài con gà cũng chẳng ai tố cáo nữa .
Phó Minh Tuyết đành nhận lấy hai mươi quả trứng gà mang theo.
lúc , bên ngoài vang lên tiếng động cơ ô tô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-740-co-cong-viec-dung-la-khac-han.html.]
“Mẹ, đón con tới , con đây.”
Dứt lời, cô xổm xuống tạm biệt hai đứa nhỏ: “Mẹ , các con ở nhà ngoan ngoãn lời bà ngoại nhé.”
“Mẹ cứ yên tâm, con với em sẽ chăm sóc bà ngoại mà.” Nhóc Tần Hạo vỗ n.g.ự.c cam đoan đầy vẻ trịnh trọng.
Vẻ mặt bé kiên định vô cùng.
Tần Khả Khả cũng gật đầu lia lịa: “Vâng ạ, con với sẽ chăm sóc bà ngoại chu đáo.”
Mẹ Phó:...?
Bà thấy cái gì cơ?
Ai chăm sóc ai cơ chứ?
Phó Minh Tuyết hai đứa nhỏ cho tan chảy cả lòng.
“Vậy thì nhờ các con chăm sóc bà ngoại nhé!”
Nói , cô thơm lên má mỗi đứa một cái.
“Tạm biệt các bảo bối!”
“Tạm biệt !”
Hai đứa trẻ tiễn tận cổng, trơ mắt bước lên chiếc ô tô con cho tới khi chiếc xe lăn bánh khuất.
Đến lúc , chúng mới òa nức nở.
Mẹ Phó thấy hai đứa nhỏ thì khỏi thở dài: “Lại đây với bà nào, các cháu sẽ nhanh chóng về nhà thôi.”
Có lẽ con gái sinh con là đúng đắn, xem, cả hai đứa nhỏ đều thiếu vắng sự bầu bạn của bố !
nghĩ đến tiền lương của con gái... con trẻ cũng chẳng nhất thiết cứ kề cận bên cạnh, một bà ngoại như bà chăm bẵm kỳ thực cũng thôi.
Người trong khu gia quyến ngờ công việc của Phó Minh Tuyết bận rộn đến thế, chẳng chiều hôm qua cô mới về ?
Hôm nay xe tới đón mất .
Lại còn xách theo cả hòm xiểng hành lý, đây là công tác xa ?
Chậc, công ăn việc đàng hoàng đúng là khác bọt thật, chẳng bù cho những kẻ việc như mấy bà mấy cô ở đây.
Không phía bộ đội thể sắp xếp cho bọn họ một công việc như Minh Tuyết nhỉ?
Bên , Phó Minh Tuyết đến căn cứ.
Cô giờ từng say xe, thế mà say xe dữ dội.
(Hết chương)