Tần Văn Hoắc rót một ly nước mang cho cô.
Anh cẩn thận kê miệng ly cho vợ uống từng ngụm.
lúc , cửa phòng bệnh đẩy .
Mẹ Phó xách túi lớn túi nhỏ bước , đằng bà còn một đồng chí nhỏ cùng.
Cậu đồng chí nhỏ hai tay cũng xách nhiều đồ.
Mẹ Phó thấy con gái dậy liền vội vã bước tới.
“Sao dậy thế ? Phải nghỉ mới chứ con.”
Dứt lời, bà sang cảm ơn đồng chí nhỏ.
“Cảm ơn cháu nhé! Bác về cùng cháu nữa , phiền cháu cứ về !”
Tần Văn Hoắc cũng lời cảm ơn đồng chí nhỏ để về .
Chờ , Tần Văn Hoắc liền phụ giúp vợ xếp đặt đồ đạc.
“Mẹ, sang nhanh thật đấy.”
“Nhanh gì nữa, lỡ dậy thì ăn hết mấy thứ hẵng xuống.”
Lần bà mang sang nhiều đồ.
Dù cũng tiện hở tí phiền đến Tạ chỉ đạo.
Có điều Tạ chỉ đạo lái xe sang mà là cử một đồng chí nhỏ đưa bà đến.
Bà lấy hai chiếc âu lớn .
“Âu là trứng gà nấu nước đường, con đút cho Minh Tuyết ăn . , luộc nhiều lắm, lát nữa con cũng ăn ba quả nhé.”
“Mẹ cứ để hết cho Minh Tuyết ăn ạ! Con ăn trứng gà . Ở đây chỗ hâm nóng, lát nữa nguội thì mang hâm là .”
“Thế cũng . Chờ ăn hết trứng thì cho con bé húp cháo. Mẹ cũng mang cơm cho con nữa đây .”
Mẹ Phó lấy hai chiếc cặp lồng sắt khác .
Một hộp đầy ắp cơm, một hộp đầy ắp thức ăn.
Tần Văn Hoắc múc ba quả trứng gà bát, chan thêm nhiều nước đường.
Phó Minh Tuyết định tự bưng ăn nhưng Tần Văn Hoắc ngăn , ngay cả Phó cũng đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-754-pho-chan-bao.html.]
“Bây giờ em cứ việc ăn thôi, thứ khác cần em động tay .”
Chờ Tần Văn Hoắc đút hết trứng gà, Phó múc thêm một bát cháo .
Phó Minh Tuyết:?
Ăn dồn dập thế , cô thùng nước gạo cơ chứ!
Tiếc là Phó chẳng buồn để tâm, nhất quyết bắt cô ăn.
Đợi Phó Minh Tuyết ăn xong, bụng căng tròn cả lên.
“ , con viện mấy ngày thế ạ?”
Tần Văn Hoắc lập tức đáp: “Bác sĩ bảo em sinh thường, viện ba ngày là , nhưng nghĩ cứ ở năm ngày !”
“Không ở năm ngày , một ngày là đủ , mai xuất viện luôn.” Phó Minh Tuyết thấy vẻ mặt đồng tình của Tần Văn Hoắc liền : “Ở đây chẳng tiện bằng ở nhà. Cứ về nhà là nhất, ăn ở đều thoải mái hơn, còn ăn đồ nóng sốt nữa.”
Mẹ Phó gật đầu lia lịa: “Mẹ thấy đấy, mai xuất viện về nhà luôn, ở nhà còn nấu nhiều món bồi bổ cho nó ăn.”
Ở bệnh viện quá bất tiện.
Cứ mỗi mang sang, bát cháo đang sôi sùng sục cũng chỉ còn âm ấm.
“Để hỏi bác sĩ xem , bác sĩ bảo thì mới .”
Tần Văn Hoắc vẫn vợ ở bệnh viện thêm vài hôm cho an tâm.
Dẫu bệnh viện bác sĩ túc trực, vạn nhất xảy chuyện gì cũng tiện xử lý hơn.
Anh dứt lời thì đúng lúc y tá bước .
Phó Minh Tuyết liền trực tiếp hỏi cô y tá: “Đồng chí ơi, hỏi giúp xem ý bác sĩ thế nào, ngày mai xuất viện.”
Y tá cô một cái: “Được.”
Ý định xuất viện ngay ngày hôm thế cũng đỗi bình thường, dẫu nhiều sinh xong ở bao lâu đòi về cũng chẳng hiếm.
Đợi Tần Văn Hoắc ăn xong phần cơm vợ mang đến.
Phó Minh Tuyết bấy giờ mới hỏi: “Anh nghĩ tên cho con ?”
Tần Văn Hoắc lập tức đáp: “Cứ gọi là Phó Chân Bảo . Tên ở nhà là Chân Chân. Mẹ, vợ, hai thấy thế nào?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Phó Chân Bảo? Được đấy.” Phó Minh Tuyết cũng thấy cái tên khá êm tai.
Dù thì cô cũng chẳng hao tâm tổn trí nghĩ ngợi gì.