Phó Minh Tuyết ăn cơm xong về phòng bao lâu thì đứa bé ré lên tỉnh giấc.
Cô lập tức bế con lên cho b.ú sữa.
Hai giờ chiều, Phó Minh Tuyết lái xe đến nhà máy.
Những ở khu gia quyến thật sự ghen tị đến đỏ cả mắt.
Họ cảm thấy cuộc đời của Phó Minh Tuyết quả thực vượt xa khỏi trí tưởng tượng của bọn họ.
Dù thì cũng từng thấy phụ nữ nào mà nhà máy đặc biệt cấp riêng cho một chiếc xe ô tô con cả.
Phó Minh Tuyết chỉ lấy chồng , công việc , lương bổng cao ngất ngưởng.
Việc nhà máy cấp riêng xe ô tô con cho cô là đỉnh cao mà nhiều ngay cả mơ cũng dám nghĩ tới.
Hơn nữa, cô mà còn lái xe.
Nếu phụ nữ mà sống như Phó Minh Tuyết, họ cảm thấy cả đời cũng quá xứng đáng .
Thời gian việc mỗi ngày của Phó Minh Tuyết là buổi trưa về nhà một chuyến, đó hai giờ xuất phát đến nhà máy.
Khoảng bốn giờ rưỡi là về đến nhà.
Tuy thời gian việc ngắn, nhưng Xưởng trưởng Cảnh và đều hết sức thông cảm.
Huống hồ, Phó Minh Tuyết từng để chậm trễ nửa phần công việc.
Buổi tối ở nhà cô còn bận rộn thiết kế bản vẽ.
Thời gian cứ thế từng ngày trôi qua.
Chẳng mấy chốc đến thời điểm sắp sửa đón Tết.
Mẹ Phó thấy chỉ còn nửa tháng nữa.
Liền khỏi hỏi: “Minh Tuyết, năm nay ăn Tết sắp xếp thế nào đây con? Là ở bên ăn Tết, là về bên ăn Tết?”
“Mẹ, năm nay ăn Tết về Bắc Kinh ạ, con bé còn nhỏ quá, thích hợp xa.”
Lời của cô khiến Phó khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Mẹ cũng nghĩ thế đấy, đứa bé mới chừng nào chứ? Trời lạnh như cắt thế , tuyệt đối . Đã quyết định năm nay về thì con gọi một cuộc điện thoại với chồng con một tiếng, tránh để bà ở nhà ngóng trông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-767-ban-bac.html.]
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng, ngày mai con sẽ gọi một cuộc.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mẹ Phó tính toán về Bắc Kinh ăn Tết thì đồ Tết bên cũng nên bắt đầu chuẩn dần .
Đột nhiên, bà nhớ một chuyện khác: “Không con bảo mỗi học kỳ đều về dạy học ? Thế năm nay con dạy buổi nào ?”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng con với phía trường học , sang năm tiết học sẽ tăng lên nhiều hơn.”
Vừa cô thiết kế bản vẽ, cũng cần lúc nào cũng túc trực ở phòng thí nghiệm bên .
“Khoảng tháng tư, tháng năm sang năm, chúng về. Dẫn tụi nhỏ cùng về luôn.”
Mẹ Phó phản ứng vẫn nhanh: “Tháng tư, tháng năm mang con về, Hạo Hạo và Khả Khả tính đây? Hai em nó vẫn còn đang học mẫu giáo mà!”
Phó Minh Tuyết bật khẽ: “Mẹ, cũng là mẫu giáo đấy thôi, chuyện thành vấn đề, đến lúc đó ở Bắc Kinh xin học ghép lớp cũng mà. Như cũng để chúng nó kết thêm nhiều bạn nhỏ.”
“Đương nhiên , nếu thì cũng , miễn là thể trông nom cả ba đứa.”
Mẹ Phó chẳng hề do dự : “Thế thì , dù con cũng bảo đến lúc đó sẽ cai sữa cho con bé, tới chừng cứ cho bé Trăn Trăn uống sữa bột là .”
“Con chuyến , nhân tiện cai sữa cho con bé uống sữa bột.”
Phó Minh Tuyết:?
“Thế cũng , cứ theo ý là ạ.”
Khối lượng công việc của cô chắc chắn sẽ lớn, cũng thể thực sự cho con b.ú sữa lâu như .
Dù thì sữa bột cũng .
Ngày hôm , Phó Minh Tuyết gọi điện thoại về nhà họ Tần.
Vẫn là Tần máy.
“Mẹ, là con đây, Minh Tuyết ạ.”
Mẹ Tần thấy là cô con dâu út gọi điện tới thì mừng rỡ thôi.
“Minh Tuyết đấy , dạo sức khỏe con thế nào ?”
“Mẹ, con khỏe lắm ạ, đứa bé cũng ngoan. , con với chuyện , năm nay ăn Tết con với Văn Hoắc cùng con và mấy đứa nhỏ đều về Bắc Kinh ăn Tết ạ. Cả nhà con sẽ ăn Tết ở bên khu gia quyến .”
(Hết chương)