Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 769

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:55:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con cùng dọn dẹp, chỉ mang một ít quần áo thôi ạ.”

 

Có Tần Văn Hoắc cùng .

 

Tốc độ thu dọn đồ đạc nhanh hơn nhiều.

 

“Chỗ thức ăn tính đây con?”

 

Cá mú các thứ bà mua mấy con liền!

 

Chỗ mang hết !

 

Lại còn nhiều thịt nữa.

 

“Mẹ, thịt thì ướp muối giúp con, còn những loại rau củ để lâu và dễ hỏng con sẽ đem sang bên bộ đội.”

 

Mẹ Phó lời , cảm thấy cũng chỉ thể xử lý như thế.

 

“Gạo mì vẫn còn nhiều lắm! Những thứ ...”

 

“Giữ một ít để con ăn Tết xong cái mà ăn, còn con đem hết sang nhà ăn bên . Coi như cải thiện bữa ăn cho các đồng đội.”

 

Tần Văn Hoắc nghĩ ngợi một chút, tiếp: “Thu dọn xong cứ để ở sân là , lát nữa con bảo sang khiêng .”

 

Mẹ Phó gật đầu.

 

Dọn dẹp đống đồ vẫn nhanh, chất thành một đống to tướng giữa sân.

 

Nói thật lòng, Phó đống đồ lớn thế vẫn thấy tiếc đứt ruột.

 

nghĩ thấy những thứ đều là đem cải thiện bữa ăn cho các đồng chí bộ đội, bà thấy chấp nhận .

 

thì ai ăn mà chẳng là ăn? Chi bằng bồi dưỡng thêm cho những đồng chí vất vả nhất .

 

Nhà bếp quét dọn sạch sẽ một lượt.

 

Các gian phòng cũng thu dọn tươm tất.

 

Cặp song sinh về Bắc Kinh thì vui vẻ.

 

Thế nhưng khi là vì cụ cố bệnh, hai đứa nhỏ vô cùng lo lắng cho cụ.

 

Phó Minh Tuyết đến sáu giờ rưỡi mới về tới nhà.

 

Bởi vì cô chuẩn xa, chiếc xe ô tô đương nhiên thể cứ để mãi ở khu gia quyến , cho nên cô nhờ khác lái xe đưa cô về.

 

Sau đó thể lái xe trở nhà máy.

 

Vừa bước sân, cô liền hỏi Tần Văn Hoắc:

 

“Xin , việc cần xử lý nhiều nên em về muộn, đồ đạc thu dọn xong hết ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-769.html.]

Tần Văn Hoắc lập tức : “Anh và dọn dẹp xong xuôi cả , em xem xem còn cần mang theo thứ gì nữa . , vợ ăn cơm em?”

 

“Em ăn , ăn ở nhà ăn. Em trong xem một chút.”

 

Phó Minh Tuyết phòng kiểm tra đồ đạc của , về cơ bản quần áo cần mang theo đều Tần Văn Hoắc xếp gọn gàng.

 

Còn một đồ vật quan trọng từ sớm cô cất thẳng trong gian .

 

“Bên em gì cần dọn nữa , đúng , nhiều đồ thế chúng mang xuể ?”

 

“Được chứ, nén gọn , chỉ bốn bọc hành lý với hai chiếc vali thôi.”

 

Hai chiếc vali đựng bộ quần áo giặt của vợ và con gái út.

 

Quần áo của và những khác đều nhét hết trong các bọc vải.

 

“Bên em nếu còn gì cần lấy nữa thì chúng thể xuất phát , đồ đạc đều chất lên xe, chỉ chờ mỗi em thôi.”

 

“Được. Em bế Trăn Trăn, chuyến chuyên tâm để mắt tới Hạo Hạo và Khả Khả nhé.”

 

Mẹ Phó gật đầu.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hai đứa nhỏ cũng ngoan ngoãn.

 

“Đi thôi, chúng lên xe.”

 

Lần vì đồ đạc quá nhiều, Tạ chỉ đạo điều động hẳn hai chiếc xe tới đưa họ .

 

Sau khi đưa cả nhà tới ga tàu hỏa, thời gian vẫn còn khá dư dả.

 

Hai đồng đội lái xe đưa họ cũng vội về, bởi vì còn giúp họ khuân vác bộ bọc hành lý và vali lên tàu hỏa.

 

May mà thời gian chờ đợi cũng quá lâu.

 

Đoàn tàu cập ga, sự giúp đỡ của hai đồng đội, các bọc hành lý và vali đều đưa lên tàu và xếp đặt ngay ngắn, đó họ mới nhanh chóng xuống tàu.

 

Cả gia đình định chỗ thì đoàn tàu cũng chuyển bánh.

 

Phó Minh Tuyết ngờ thời điểm mà Tần Văn Hoắc vẫn thể kiếm hẳn một khoang giường , vặn cho cả nhà họ.

 

khỏi giơ ngón tay cái về phía Tần Văn Hoắc.

 

“Anh cũng cừ thật đấy.”

 

“Nhờ giúp đỡ cả, thì cũng là nhờ may mắn nữa.”

 

Nếu , cả nhà bọn họ ghế cứng.

 

Ròng rã ba ngày trời, đừng là con trẻ, ngay cả vợ và vợ cũng chịu khổ sở trăm bề.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...