“Vợ , con vẫn đang ngủ, là em cũng nhân cơ hội chợp mắt một chút ?”
“Em , đúng , chuyện bên bà nội rốt cuộc là thế nào ? Sao ngã nghiêm trọng đến mức ?”
Lúc ở nhà máy vội quá nên cô kịp hỏi han cặn kẽ.
Hễ nhắc đến bà cụ, sắc mặt của Tần Văn Hoắc chùng xuống.
Tâm trạng sa sút nhiều.
“Tình hình cụ thể , lúc ở trong điện thoại cả cũng chi tiết , chỉ thể về tới nơi mới , hi vọng bà cụ thể gắng gượng qua .”
Anh bà cụ thể chống đỡ cho tới lúc họ về đến nơi.
Bà cụ còn từng thấy đứa chắt gái ngoan ngoãn đáng yêu của .
“Bà nội nhất định sẽ gắng gượng thôi.” Phó Minh Tuyết nhận Tần Văn Hoắc đang vô cùng đau lòng.
Thực trong lòng cô cũng khó chịu, dẫu thì bà cụ đối xử với cô thật sự vô cùng .
Lúc , Phó cũng lên tiếng: “Bà cụ nhất định sẽ tai qua nạn khỏi thôi, các con đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.”
Bà cũng thật lòng mong bà cụ thể vượt qua kiếp nạn .
Trong lòng bà cũng thổn thức thôi, xảy chuyện đau lòng như thế cơ chứ?
Bệnh viện Bắc Kinh.
Thím hai Tần hỏi Tần: “Thế nào chị dâu? Thằng Hoắc nó về ?”
Mẹ Tần viền mắt đỏ hoe: “Nó chuyến tàu lúc tám giờ tối qua, con bé Minh Tuyết với mấy đứa nhỏ cũng theo về cả.”
Thế nhưng tình hình thì bà cụ dường như sắp chống đỡ nổi nữa .
Bà chỉ mong bà cụ thể ráng thêm ba ngày nữa.
Thím hai Tần thấy cả nhà Tần Văn Hoắc và Minh Tuyết đều về, cũng thở phào một .
“Thế còn Văn Anh thì ? Đã liên lạc với nó ?”
Mẹ Tần lắc đầu: “Chưa liên lạc , con bé đang nhiệm vụ bay, nhưng chuyện của bà cụ với lãnh đạo của nó , dặn dò kỹ càng là đợi Văn Anh xong nhiệm vụ trở về mới báo cho nó .”
Bà tuyệt đối thể để gọi giật Tần Văn Anh về ngay trong lúc con bé đang nhiệm vụ .
Vạn nhất xảy chuyện gì thì ?
Thím hai Tần gật đầu tán thành: “ là như .”
cũng thật đáng tiếc, Tần Văn Anh e là kịp mặt bà nội cuối .
lúc , bác sĩ của bệnh viện bước tới.
“Bác sĩ, thế nào ? Bà cụ nhà chúng còn thể chống đỡ mấy ngày nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-770.html.]
“Tình hình là thế , nếu gia đình đưa bà cụ về nhà mới , thì bây giờ đưa về nhà sẽ hơn, còn nếu gia đình chấp nhận để bà cụ ở bệnh viện thì cứ để ở đây.”
Lời của bác sĩ khiến khóe mắt của nhà họ Tần đỏ hoe ngấn lệ.
Điều chẳng khác nào tuyên án t.ử cho bà cụ .
Những khác của nhà họ Tần đều bất giác về phía bố Tần.
Dù thì hiện tại ở nhà họ Tần, ông mới là chủ gia đình.
Giọng bố Tần trầm thống: “Vậy thì đón bà cụ về nhà , nghĩ bà cụ cũng ở trong chính ngôi nhà của .”
Dứt lời, ông ngẩng đầu lên: “Bà cụ thể tỉnh nữa bác sĩ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bác sĩ lắc đầu: “Chỉ còn một chút ý thức mong manh thôi, cùng lắm cũng chỉ chống đỡ vài tiếng đồng hồ nữa, gia đình chuẩn thôi!”
Chuẩn cái gì?
Đương nhiên là chuẩn hậu sự .
Mấy đứa nhỏ thuộc hàng con cháu nhà họ Tần kìm mà bật thành tiếng.
Viền mắt bố Tần càng đỏ hơn, nhưng ông rõ chuyện vô phương cứu chữa .
Giọng ông nghẹn ngào đau đớn: “Văn Trạch, chuẩn xe con, đón bà nội các con về nhà.”
Đã còn cách nào khác thì hãy để bà cụ một cách thanh thản, thể diện nhất, chứ ở nơi bệnh viện lạnh lẽo .
Tần Văn Trạch lập tức gật đầu.
Anh cùng với Tần Văn Thư sắp xếp xe cộ.
Mẹ Tần lúc mở lời: “Vậy để quần áo cho bà cụ.”
Thím hai Tần và thím ba Tần lập tức tiếp lời: “Để chúng em cùng chị.”
Mấy chị em dâu nhà họ Tần cùng bước phòng bệnh.
Đợi khi bọn họ xong bộ quần áo tươm tất mang tới cho bà cụ.
Bố Tần bước để cõng .
Những khác ngăn để cõng .
bố Tần cho: “Để cõng chặng đường cuối cùng.”
Mọi khuyên can thêm nữa.
Mọi cùng đỡ bà cụ ngay ngắn lên lưng của bố Tần.
(Hết chương)