Chú hai, chú ba nhà họ Tần cùng mấy nữa đỡ hai bên.
Bà cụ lúc vẫn đang thoi thóp tàn, cơ thể bà vẫn còn ấm áp.
Người trong đại viện khi thấy nhà họ Tần đưa bà cụ về nhà.
Thì ngay bà cụ Tần sợ là qua khỏi cơn nguy kịch .
Dù thì nếu còn cứu thì chẳng đưa về nhà.
Bố Tần cõng bà cụ về phòng riêng của bà.
Người nhà họ Tần cũng từ chối sự thăm hỏi của những khác trong đại viện.
Vốn tưởng chỉ còn cầm cự vài tiếng, kết quả cứ thế mà giữ thở thoi thóp .
Cứ thế trôi qua hai ngày.
Người nhà họ Tần hiểu .
lúc bác sĩ Tạ - cô cháu dâu ở đó, nên liền nhờ bác sĩ Tạ xem thử.
Bác sĩ Tạ lắc đầu.
Thím hai Tần bất giác nghĩ tới điều gì đó.
Thím nhỏ giọng với : “Có bà cụ đang ngóng trông Văn Hoắc ?”
Người nhà họ Tần đều thấy đúng.
Dù hiện giờ chỉ còn vợ chồng Tần Văn Hoắc và Tần Văn Anh là về.
Mà bà cụ gắng gượng tàn cuối cùng , ước chừng chính là đang đợi họ.
Có tính toán thời gian vội :
“Tầm vợ chồng Văn Hoắc chắc sắp tới , mau bảo Văn Trạch đón một chuyến !”
Người nhà họ Tần đều vây quanh bên bà cụ, suýt chút nữa quên mất giờ tàu hỏa của Tần Văn Hoắc tới ga.
Tần Văn Thư nhanh hơn Tần Văn Trạch một bước, : “Để em đón chị.”
Cậu nhanh chóng cầm lấy chìa khóa.
Khi đến ga xe lửa, tàu vặn ga.
Lượng ở đây vô cùng đông đúc.
May mà Tần Văn Thư là lanh lợi.
Vận may cũng , đúng lúc thấy Tần Văn Hoắc mở cửa sổ thò đầu ngoài.
Cậu lập tức mừng rỡ hô lớn: “Anh Văn Hoắc, bên , bên !”
Tần Văn Hoắc thấy Tần Văn Thư cũng thở phào một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-771.html.]
“Anh ném hành lý xuống cho em.”
“Được. Anh ném , em đỡ cho.”
Tần Văn Hoắc liền ném từng bọc hành lý xuống .
Tần Văn Thư đón lấy từng cái đặt bên chân.
Nhìn đống hành lý nhiều như , khỏi líu lưỡi, đây là dọn nhà đấy ?
Sao mà nhiều thế ?
“Mẹ, chúng xuống thôi, lát nữa nhớ dắt bọn trẻ nhé. , Khả Khả lên lưng nào, cõng con xuống.”
Tần Văn Hoắc liền ngay: “Hạo Hạo với Khả Khả cứ để lo là , hai con đợi một lát, xong ngay đây.”
Không hành lý vướng víu, mang theo hai đứa nhỏ là vặn.
Phó Minh Tuyết nghĩ cũng .
Thế là cô đợi một lát.
Vừa khéo khác xuống xe nhanh, lúc họ xuống thì bớt chen lấn hơn nhiều.
Tần Văn Thư canh giữ đống hành lý dám rời nửa bước.
Thời buổi kẻ trộm cắp nhiều, chỉ cần sơ sẩy một chút là đồ đạc sẽ thó mất ngay.
Khi thấy đám Tần Văn Hoắc cuối cùng cũng xuống xe, cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Anh Văn Hoắc, chúng mau về thôi, bà nội ước chừng trụ bao lâu nữa . Bà lẽ đang đợi và chị dâu đấy.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Hoắc , tim khỏi nhói đau.
Lúc cũng chẳng kịp hỏi han gì nữa, vội giao bọn trẻ cho vợ, đó và Tần Văn Thư cùng khiêng đống hành lý.
Một chiếc xe chắc chắn chở hết.
Tần Văn Hoắc dứt khoát bảo Tần Văn Thư: “Em bắt taxi về , lái chiếc xe , bọn về .”
Tần Văn Thư đành gật đầu, may mà taxi ở khu vực cũng nhiều, khi nhanh chóng chất hành lý lên xe, giục tài xế chạy nhanh hết mức thể.
Hai chiếc xe tới nơi.
Tần Văn Hoắc vội vã xuống xe.
Phó Minh Tuyết cũng theo sát phía .
Những khác trong nhà họ Tần thấy họ về cũng thở phào một .
Mọi xúm giúp dỡ hành lý từ taxi xuống.
Còn Tần Văn Hoắc thì cùng Phó Minh Tuyết vội vàng gặp bà cụ.