“Xong , xong cả , cũng may chồng con bảo sang quét dọn qua một lượt, chứ thì chắc đến tối cũng dọn xong mất. , lát con sang bên đó nữa ?”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Con sang nữa, để sáng mai con sang.”
Mẹ Phó nghĩ tới bên còn con nhỏ cần chăm sóc: “Thế cũng .”
Bỗng nhiên bà sực nhớ một chuyện: “Văn Anh vẫn về nhỉ?”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Chị về ạ, đang bận nhiệm vụ, ước chừng về kịp.”
“Thế ngày giờ lễ định ?” Mẹ Phó về sớm hơn.
Bà rời khỏi nhà họ Tần khi bà cụ mất chừng nửa tiếng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cho nên những chuyện lo liệu hậu sự phía của nhà họ Tần bà nắm rõ.
Phó Minh Tuyết : “Định ạ, là ngày hai mươi tám, tức là ngày , lo liệu xong xuôi tang lễ Tết.”
Mẹ Phó thấy ngày đó khá phù hợp.
“Ngày thì cận kề quá, chỉ Văn Anh về kịp thôi.”
Phó Minh Tuyết quả thực .
Tuy nhiên, nếu Tần Văn Anh tin bà cụ mất, ắt hẳn cũng gắng sức về tiễn bà một đoạn đường cuối cùng.
Dù thì Tần Văn Anh cũng thiết gắn bó với bà cụ.
chuyện cũng xem nhiệm vụ bên phía Tần Văn Anh khi nào mới kết thúc, chỉ mong chị thể về kịp.
“Cũng dọn dẹp sạch sẽ cả , cũng ngủ sớm ạ, mấy ngày nay tàu hỏa cũng chẳng nghỉ ngơi mấy, mấy hôm tới còn nhờ trông nom bọn trẻ, giữ gìn sức khỏe cho sức .”
“Mẹ , con mau lo việc của con , lo cho .” Mẹ Phó giục cô .
Phó Minh Tuyết tiên sang bế cô con gái đang ngủ say về phòng .
Sau đó ngoài xách một phích nước đầy nước nóng phòng.
Ban đêm cô cần pha sữa bột.
Dù bản cô thể cho con b.ú trực tiếp.
Đêm nay Phó Minh Tuyết cũng sách nữa, cô ngủ từ sớm.
Sáng hôm , khi tã rửa ráy và cho con b.ú no nê, cô dắt xe đạp định sang bên nhà họ Tần.
Thì thấy Tần Văn Hoắc về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-773.html.]
Ánh mắt cô dừng đống đồ Tần Văn Hoắc xách về.
“Sao mang về nhiều thức ăn thế?”
“Sáng nay cùng Tần Văn Trạch với mấy nữa chợ mua, sẵn tiện mua một ít mang về cho nhà .”
Lúc , Tần Văn Thư cũng hai tay xách lỉnh kỉnh đồ đạc bước .
Cậu liền cất tiếng hỏi Phó từ gian bếp nhỏ bước : “Thím ơi, mấy thứ để ở ạ?”
Mẹ Phó nhiều đồ như vội bảo: “Cứ để ở gian chính là , lát nữa thím dọn dẹp .”
Tần Văn Trạch và Tần Văn Thư lập tức xách đồ đặt gian chính.
Họ lái xe đến, xe bên ngoài đồ đạc vẫn còn nhiều.
Lại chạy ngoài xách thêm một chuyến nữa mới xong xuôi.
“Vợ , em để xe đạp cho Văn Thư đạp, em xe ô tô với là .”
Tần Văn Thư lập tức : “ đấy chị dâu, để em đạp xe đạp cho, chị với Văn Hoắc ô tô .”
“Thế cũng .” Phó Minh Tuyết cũng khách sáo.
Cô liền theo Tần Văn Hoắc lên xe.
Tần Văn Thư cũng vội chào Phó: “Thím ơi, cháu đây ạ, bên nếu thiếu thốn thứ gì thì thím cứ bảo chị dâu, lúc đó cháu sẽ chạy việc cho.”
Mẹ Phó gật đầu: “Được .”
Bên khi xe đến đại viện nhà họ Tần, Phó Minh Tuyết liền đẩy cửa bước xuống xe.
Tuy nhiên, cô thấy một khiến phần bất ngờ.
Cao Lan cũng thấy cô.
“Minh Tuyết!”
Phó Minh Tuyết liếc cô một cái, chẳng buồn nửa lời, thẳng một mạch nhà họ Tần.
Nét mặt Cao Lan cứng đờ.
Cô ngờ Phó Minh Tuyết là thù dai đến mức .
Mình chủ động chào hỏi mà cô chẳng thèm đếm xỉa gì đến.