Lúc , Tần Văn Hoắc cũng xuống xe.
Anh đến liếc mắt Cao Lan cũng thèm, cứ thế thẳng trong.
Sự phớt lờ khiến Cao Lan vô cùng lúng túng, ngượng ngùng.
lúc , Tần Văn Trạch bước ngoài.
Anh cũng mới tin bảo Cao Lan đến nên mới xem thử.
Không ngờ đúng là cô thật.
Anh khẽ nhíu mày: “Sao em tới đây?”
Cao Lan thấy Tần Văn Trạch thì chút ngẩn ngơ, hai bọn họ kể từ khi ly hôn đến nay vẫn từng gặp .
Năm xưa vì tức khí nhất thời mà cô chọn lấy khác.
Kết quả chuỗi ngày đó rơi cảnh nước sôi lửa bỏng.
Thế là cô hạ quyết tâm ly hôn nữa.
Mà cái giá của việc ly hôn chính là bộ tiền bạc trong tay cô đều đưa hết cho gã đàn ông .
Lúc thấy Tần Văn Trạch, cô thực sự vô cùng hối hận.
Hối hận vì sự nông nổi, bồng bột năm xưa của .
Cô gượng gạo nở một nụ dịu dàng: “Em tin bà nội qua đời nên qua đây tiễn bà một đoạn. Văn Trạch, thể cho em trong tiễn bà nội đoạn đường cuối cùng ?”
Chân mày Tần Văn Trạch càng nhíu chặt hơn, chẳng rõ là vì tiếng gọi “Văn Trạch” vì câu đòi gặp bà nội của cô .
Anh lập tức từ chối: “Không cần, thích hợp , em về !”
Cao Lan đương nhiên cứ thế mà về.
“Văn Trạch, hồi chúng cưới bà nội đối xử với em , bây giờ bà mất , cứ để em tiễn bà một đoạn ! Không thì trong lòng em áy náy yên lắm.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chỉ cần cho em bà cuối thôi cũng .”
“ bảo là cần , chẳng lẽ cô ầm ĩ ở đây ? Cao Lan, bây giờ giữa chúng chẳng còn quan hệ gì nữa , phiền cô rời khỏi đây cho.”
“Đừng mất mặt trong một ngày như thế .”
Cao Lan cảm thấy vô cùng tổn thương.
Cô ngờ một Tần Văn Trạch nay vốn luôn ôn hòa thể thốt những lời tuyệt tình và cứng rắn đến .
Cô hít sâu một : “Thôi ! Nếu như , em xin phép dập đầu lạy bà nội ở ngay đây.”
Không đợi Tần Văn Trạch kịp phản ứng, Cao Lan quỳ sụp xuống đất dập đầu bốp bốp bốp ba cái thật vang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-774.html.]
Sắc mặt Tần Văn Trạch vô cùng khó coi.
Ánh mắt Cao Lan chan chứa một tia tình ý, dịu dàng về phía Tần Văn Trạch.
Khẽ khàng : “Anh nén bi thương nhé, em đây!”
Dứt lời, cô rời ngay.
Sắc mặt Tần Văn Trạch lúc khó coi tới cực điểm.
Màn quỳ lạy dập ba cái đầu của Cao Lan ít qua đường thấy.
Không thiên hạ sẽ đồn đại những lời lẽ gì nữa đây.
Hơn nữa, rốt cuộc cô cái trò gì chứ?
Bọn họ rõ ràng ly hôn từ lâu lắm .
Nghe cô cũng tái giá , giờ đến đây diễn cái trò là ý gì đây?
Đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu, lúc định nhà thì thấy với vẻ mặt sa sầm bước .
“Mẹ...”
“Cao Lan ?” Mẹ Tần mặt mày u ám gặng hỏi.
Tim Tần Văn Trạch giật thót một cái, đành ăn ngay thật: “Cô mới ạ.”
Mẹ Tần sắc mặt vô cùng khó coi: “Nó đến đây cái gì? Mẹ bảo nó mới quỳ lạy dập đầu ngay cửa nhà ?”
Tần Văn Trạch chạm ánh mắt sắc bén như d.a.o của , chỉ đành c.ắ.n răng gật đầu: “Vâng, cô dập đầu, ban nãy con cho cô mặt bà nội, thế là cô liền quỳ ngay cửa, là dập đầu lạy bà cụ...”
Mẹ Tần thật sự đá cho thằng con cả một phát.
“Đầu óc con vấn đề đấy ? Nó quỳ là con để nó quỳ luôn ? Con đường ngăn nó ?”
Tần Văn Trạch mím môi: “Con... kịp ngăn.”
Quả thực là kịp phản ứng.
Mẹ Tần giận đến mức tát cho một cái.
Cả nhà họ ai nấy đều khôn ngoan sáng , lòi một đứa cù thế chứ?
Chẳng lẽ đứa con năm xưa bế nhầm ?
Nếu thì chẳng nét nào giống nhà họ Tần chút nào?
Càng chẳng thừa hưởng lấy một chút tính khí dứt khoát, cứng rắn nào của vợ chồng bà cả?