Mẹ Phó:...?
Đứa bé mới mấy tháng tuổi chứ? Con bé mà hiểu mới là chuyện lạ.
Bà bao giờ đứa con rể lúc lề mề, dây dưa đến mức như thế.
“Văn Hoắc, tàu hỏa của con sắp đến giờ chạy đúng ? Mau thôi con, nhanh là kịp tàu .”
“Không , cứ bảo Văn Thư lái xe nhanh một chút là . Nếu thực sự kịp thì thể đổi sang chuyến khác.”
Mẹ Phó thấy câu —vẻ mặt khó tả vô cùng.
lúc , bà thấy con gái bước .
Bèn vội vàng nháy mắt hiệu cho con gái.
Bảo cô mau chóng đuổi giúp.
Phó Minh Tuyết thấy mắt cứ giật liên hồi về phía .
Lập tức trong đầu đầy những dấu hỏi chấm.
Chuyện gì thế ?
Thế nhưng, ngay đó cô thấy viền mắt đỏ hoe của Tần Văn Hoắc—sự im lặng lúc bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến lạ thường.
“Em nhớ nửa tiếng nữa là tàu chạy , bây giờ còn ?”
“Không , vẫn kịp mà—”
“Mau , bây giờ là lúc đông nhất đấy, Tần Văn Thư tông ai hả? Nếu thật sự nỡ xa con gái, là mang con bé cùng luôn ?”
Mẹ Phó:...?
Có ai chuyện kiểu thế chứ?
Trong lòng Tần Văn Hoắc thật sự mang con bé theo.
cũng hiểu rõ chuyện đó là thể.
“Mẹ, việc trong nhà vất vả nhờ , con đây.”
“Không vất vả, vất vả !” Mau giùm cái.
Lần Tần Văn Hoắc do dự nữa, xoay sải bước ngoài.
Mẹ Phó thấy rốt cuộc cũng chịu , bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm một .
Bên Tần Văn Thư cũng đợi đến sốt cả ruột.
Đã thúc giục mấy , thế mà cứ nhất quyết chịu .
Rốt cuộc là nữa đây?
Ngay khi chuẩn xuống xe gọi nữa thì thấy Tần Văn Hoắc cuối cùng cũng bước .
“Em bảo trai, nhanh lên, sắp kịp đấy.”
Đoạn đường ngắn.
Tính bảo bay qua đó chắc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-779-le-me.html.]
Tần Văn Hoắc gì, giật mở cửa xe .
Cửa xe đóng , Tần Văn Thư lập tức nhấn ga phóng vút , chẳng cho Tần Văn Hoắc lấy một cơ hội để lời từ biệt nữa.
“Không Văn Hoắc đuổi kịp tàu nữa.”
“Kịp mà, đừng lo, Văn Thư lái xe cừ lắm.”
Mẹ Phó:?...
Bộ thể xuất phát sớm hơn một chút ?
Đó là bắt tàu hỏa đấy, chứ sang nhà khác chơi mà đến sớm muộn lúc nào cũng .
“Ngày mai con cũng ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng, từ ngày mai con định cai sữa cho con bé, tối nay cho nó b.ú bữa cuối cùng.”
Mẹ Phó mấp máy môi định gì đó.
chẳng nên thế nào cho .
Mãi một lúc lâu , bà mới thốt một câu: “Đứa nhỏ cũng tội nghiệp thật.”
Phó Minh Tuyết thấy thế thì khóe miệng khỏi giật giật.
Cô cũng thấy cạn lời vô cùng.
“Mẹ, con bé uống loại sữa bột nhất, tội nghiệp chứ?”
Đó là sữa bột do hệ thống cung cấp đấy!
Dinh dưỡng diện vô cùng.
Chẳng hề thua kém sữa nửa phần.
Tất nhiên, sữa chắc chắn cũng —dù cô cũng từng dùng viên thể chất của hệ thống.
Cơ thể cô lúc đang ở trạng thái nhất.
cô thật sự thể mà buổi trưa chạy ngược về một chuyến.
Không chỉ quá lãng phí thời gian mà còn vô cùng phiền phức.
Nhiều khi công việc bận rộn, chắc cô thể về .
Cho nên, chỉ thể để đứa bé uống sữa bột.
Mẹ Phó đảo mắt lườm một cái.
Tưởng bà chẳng hiểu gì chắc?
Mẹ ruột cho b.ú thì sữa bột thể so sánh ?
Tuy nhiên, công việc của con gái quá bận, việc cứ chạy chạy lăn lộn như thế quả thực là .
“Mẹ, con thấy một chăm cả ba đứa trẻ vẫn chút quá sức. Hay là thế , con tìm thêm một nữa nhé! Như cũng phụ giúp nấu cơm trông trẻ.”
Mẹ Phó đương nhiên từ chối.
Phó Minh Tuyết chẳng cho bà cơ hội mở lời.