Sắc mặt Cao Lan lúc chỉ trắng bệch.
Mà còn là sợ hãi, bà ?
Cô cố ghìm để tay sờ túi áo.
Ánh mắt Tần Văn Trạch tràn ngập vẻ khó tin.
Anh kìm sang Cao Lan, thấy mặt cô tái mét vô cùng, ngay cả ánh mắt cũng dám thẳng nữa.
Điều khiến còn gì mà hiểu chứ.
“Cô bỏ t.h.u.ố.c ?”
Cao Lan vội vàng lắc đầu phủ nhận.
“Không, ...”
Tầm mắt Tần Văn Trạch rơi túi áo bên trái của cô .
Sau đó từng bước ép sát.
Dọa Cao Lan liên tục lùi về , kế đó xoay bỏ chạy thục mạng.
Tần Văn Trạch lúc còn vài phần tin.
Bây giờ thấy Cao Lan chạy nhanh như , còn gì mà rõ nữa.
Cao Lan thế mà mang t.h.u.ố.c theo thật.
Anh khó mà tưởng tượng nổi hậu quả sẽ nếu để Cao Lan thực hiện ý đồ.
Ngay khi đang cố tiêu hóa tin tức khó tin , Tần ở bên cạnh liền lên tiếng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“ thấy nên báo công an ! Người đàn bà tâm tư độc ác như , mà bỏ qua, chừng còn dám chuyện gì nữa.”
Tần Văn Trạch hai chữ báo công an, ấn đường giật nảy dữ dội hơn.
“... Mẹ, chẳng cô vẫn thành công ? Con thấy báo công an thôi bỏ , tha cho cô ! Cô cũng chẳng dễ dàng gì...”
Mẹ Tần thật sự cho tức nghẹn.
“Anh đúng là một con lợn ngốc. Được , chẳng thèm quản chuyện của nữa. Dù cũng đặt lời ở đây, nếu còn dính dáng tới đàn bà , thì đừng mong bước chân về nhà họ Tần, cũng đừng gọi là , đứa con trai ngu xuẩn như .”
Vứt câu đó xong, bà liền nổi trận lôi đình rời .
Tần Văn Trạch ruột rời , đầu đau như búa bổ.
Thực sự bảo báo công an bắt Cao Lan, vẫn chút đành lòng.
Dù nữa, cô sinh con là sự thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-787.html.]
Hơn nữa là khi m.a.n.g t.h.a.i con của thì mới mất khả năng sinh nở.
Nếu năm đó kiên quyết sinh con, hoặc hoãn một hai năm mới sinh, thì đứa bé trong bụng Cao Lan động thai.
Cô cũng sẽ bước lầm đường lạc lối.
May mà Tần suy nghĩ của , nếu chắc tức c.h.ế.t mất.
Có những luôn tự tiêu hóa, bao biện cho chuyện như thế.
Lúc Tần đùng đùng tức giận về đến nhà, cơn thịnh nộ vẫn tan.
Bố Tần thấy bà tức giận như , khỏi quan tâm hỏi: “Bà thế? Ai chọc bà giận ?”
“Còn do thằng con cả ngu xuẩn của ông, đúng là tức c.h.ế.t ...”
Sau đó liền trút hết bộ sự việc một lượt.
Sắc mặt Bố Tần vô cùng khó coi.
“Bà bảo chuyện nên báo công an ?”
“Bây giờ báo công an thì ích gì? Cho dù cô mua thuốc, động cơ, nhưng lúc sớm xử lý sạch sẽ . Thôi, bà cũng đừng giận nữa, bà vạch trần như thế, đoán chừng cô dám càn nữa .”
Mẹ Tần thấy lời càng thêm tức giận.
Bà tống cổ thằng con cả ngu xuẩn dọn ngoài ở thì bây giờ?
Nếu nể mặt hai đứa cháu nội, bà thực sự gạch tên Tần Văn Trạch khỏi gia phả.
“Từ nay về bao giờ quản chuyện của Tần Văn Trạch nữa.”
Bố Tần bà chỉ ngoài miệng thế thôi.
Bà thể thực sự bỏ mặc đứa con cả ?
“Bà thế , tiền của bà cụ đưa cho nó ? Bà bảo nó mang tiền đó đây, bà mang gửi tiết kiệm, để cho hai đứa nhỏ.”
Mẹ Tần xong trừng mắt lườm ông một cái: “Ông đưa tiền nhanh thật đấy, chẳng thèm báo với một tiếng.”
Bố Tần:...?
Tiền bà cụ cho, bọn họ giữ gì?
Huống chi, báo với bà chứ?
Chẳng ông qua với bà ?
Sao tự nhiên vô lý thế ?