Đứa nhỏ tuy mới năm tuổi nhưng đặc biệt thích sách.
Vì , Phó Minh Tuyết mang về cho con bé một tập truyện tranh liên .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Quả nhiên, khi Phó Chân Bảo thấy xấp truyện tranh liên dày cộp thì vui mừng khôn xiết.
“Cảm ơn , Chân Chân cũng yêu nhiều lắm!”
Dứt lời liền hôn chụt một cái thật kêu lên má ruột.
Phó Minh Tuyết lau vệt nước miếng ươn ướt má.
Cô mỉm con gái: “Chân Chân nhà giờ bao nhiêu chữ ? Được hai nghìn chữ ?”
Phó Chân Bảo chu môi: “Mẹ coi thường Chân Chân quá , giờ con nhiều chữ lắm nhé, ít nhất cũng mười nghìn chữ đấy ạ.”
Phó Minh Tuyết:?
Nhiều đến thế cơ ?
lúc , Phó bước : “Con bé thông minh lắm, giờ nó còn cả bài tập về nhà cho Hạo Hạo nữa cơ.”
Lời thốt , mặt Phó Chân Bảo liền thoáng qua nét chột .
“Mẹ ơi, con cũng tranh bài tập của trai , chỉ là học hành vất vả quá, bố bảo chị em yêu thương đùm bọc lẫn , con là yêu thương trai mà.”
Phó Minh Tuyết:?
Yêu thương kiểu đấy ?
Cô kiên nhẫn giảng giải cho đứa trẻ: “Làm bài tập là để củng cố kiến thức, nếu con hết bài tập cho thì kiến thức của sẽ vững, lỡ thi cử thì ?”
Phó Chân Bảo lập tức đáp: “Không ạ, trai thứ nhất thôi. Anh đều cả, nữa chỉ tốn thời gian, con giúp thì thể thêm sách khác, cái gọi là tận dụng tối đa, đằng nào con rảnh cũng chẳng để gì.”
Phó Minh Tuyết thấy từ “tận dụng tối đa” thì khóe miệng giật giật ngừng.
Ai dạy con bé dùng từ chuyện thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-791.html.]
“Chữ của con giống chữ trai ?”
Phó Chân Bảo gật đầu lia lịa: “Dạ giống, giống hệt luôn ạ! Con chỉ chữ của trai mà còn cả chữ của chị gái nữa cơ—”
Phó Minh Tuyết lập tức bắt trúng trọng điểm, cô sắc sảo hỏi: “Nên là, con cũng bài tập hộ chị gái luôn ?”
Phó Chân Bảo chột : “Chị chậm quá nên con chỉ giúp chị một chút thôi, ơi, con thật sự chỉ một xíu xiu thôi mà—”
Con bé còn cố ý giơ ngón tay út dấu một mẩu nhỏ xíu.
Phó Minh Tuyết:?
Đứa nhỏ thông minh quá mức thì đây?
“Chuyện của thì tự . Con giúp chị bài tập như là hành vi đúng, con thế nữa . Nếu sẽ giận đấy.”
Phó Chân Bảo hiểu: “Mẹ ơi, chẳng bố bảo chị em thương yêu ? Lẽ nào điều đó cũng sai ạ?”
“Anh chị em thương yêu thể hiện ở chỗ . Dù việc học của chị thế nào thì đó cũng là bài tập của chính họ, con , ?”
“Vâng ạ, , con .” Phó Chân Bảo chút ỉu xìu.
Sau đó con bé ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy mong đợi: “Mẹ ơi, con thể học tiểu học ? Con nhà trẻ nữa , ngày nào mấy bạn nhỏ ở đó cũng lóc om sòm, phiền c.h.ế.t ! Cô giáo cũng chỉ dạy mỗi một hai ba, mấy cái đó từ khi nhà trẻ con hết .”
Con bé còn chuyện học cùng lớp với trai.
Nghe nhóc tỳ , Phó Minh Tuyết khỏi bật : “Được , đợi đến tháng Chín khai giảng sẽ đăng ký cho con tiểu học.”
Phó Chân Bảo thì mừng rỡ khôn xiết.
“Mẹ là nhất trần đời, con yêu nhất! Sau lớn lên, con giỏi giang như .”
Phó Minh Tuyết đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái, mỉm bảo: “Vậy con chăm chỉ học hành, nhất định sẽ còn giỏi hơn cả nữa đấy.”
Hồi cô bằng tuổi con gái bây giờ, gì nhận nhiều mặt chữ đến thế.
(Hết chương)