Dẫu cô bé nhỏ nhắn trông còn xinh hơn cả búp bê trong tranh Tết.
Bất kể ai chỉ cần thấy một là sẽ chẳng thể nào quên.
Thế nhưng điều khiến họ tò mò là— phụ nữ đang nắm tay cô bé xinh xắn là ai ?
Là chị gái của con bé ?
Bởi như tiên giáng trần nom còn trẻ trung quá đỗi.
lúc , thấy cô bé gọi là —ai nấy đều trợn tròn hai mắt.
Tuy thế hệ thường kết hôn khá sớm.
cô gái trông quá đỗi trẻ trung, con cái bốn, năm tuổi thế ?
Giữa lúc còn đang kinh ngạc, học sinh lượt đeo cặp sách tan trường .
Nhóc tỳ dõi đôi mắt sáng rực dòng học sinh đang túa ngoài.
Chẳng mấy chốc, con bé kích động lay mạnh tay .
“Mẹ ơi kìa, chị !”
Rồi con bé nhanh nhảu giơ tay lên hét lớn: “Anh ơi, chị ơi, ở đây , Tiểu Bảo ở đây nè—”
Con bé nhớ như in lời bố dặn— ngoài đường tự tiện xưng tên thật của .
Dù thì xinh đáng yêu nhường , ngộ nhỡ kẻ bế mất thì ?
Con bé chỉ con gái của bố thôi, chẳng bố khác chút nào.
Tần Hạo và Tần Khả Khả thấy tiếng gọi chị, dường như là giọng của em gái út.
Hai đứa lập tức đầu về hướng phát âm thanh—ngay đó, chúng thấy đang cách đó xa.
Trong mắt trào dâng niềm vui sướng tột cùng.
Cả hai nhanh chóng chạy ào về phía .
“Mẹ ơi!”
“Mẹ!”
“Mẹ, về ?” Trong giọng Tần Khả Khả ngập tràn nỗi bất ngờ vui sướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-793.html.]
“Mẹ, đến trường đón bọn con thế ạ?” Khuôn mặt Tần Hạo cũng tràn ngập niềm vui.
Phó Minh Tuyết mỉm dang rộng hai tay: “Hạo Hạo, Khả Khả, thấy vui nào?”
“Vui ạ, vui lắm luôn! Mẹ ơi con nhớ quá!” Tần Khả Khả lao thẳng lòng .
Tần Hạo cũng nhào tới, nhưng bé tự thấy lớn, hơn nữa đang ở bên ngoài nên chút ngượng ngùng.
“Mẹ, con cũng nhớ nhiều lắm!”
“Mẹ cũng nhớ các con. Đi nào, chúng về nhà , chuyện gì về nhà hẵng .”
Phó Minh Tuyết một tay dắt một đứa.
Tần Hạo dắt tay hai cô em gái, đành tự cất bước bên cạnh.
Dẫu cũng chỉ hai bàn tay thôi mà— bé tự an ủi rằng là cả.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
bé thấy chiếc xe ba bánh quen thuộc .
“Mẹ ơi, chúng bộ về ạ?”
Lúc , Phó Chân Bảo lập tức lớn tiếng khoe: “Anh ơi, ! Mẹ lái ô tô con đến đón các chị đấy, siêu lắm luôn, lái cả xe ô tô cơ!”
Tần Hạo và Tần Khả Khả cô em út , lập tức ngước bằng ánh mắt sùng bái: “Mẹ, giỏi quá!”
Hai đứa cũng từng thấy của bạn học nào lái ô tô cả.
“Cũng tàm tạm thôi.” Phó Minh Tuyết khiêm tốn một câu.
Mấy tới xe, Phó Minh Tuyết mở cửa, bảo mấy đứa nhỏ trong xe.
Đóng cửa xe xong xuôi, cô mới vòng qua phía ghế lái.
Cô ngoái đầu ba em ở hàng ghế : “Các con ngay ngắn nhé, chuẩn lái xe đây.”
Cô khởi động xe lái .
Rất nhiều phụ ở trường chứng kiến cảnh tượng — bàn tán xôn xao, đoán già đoán non rốt cuộc đây là ai mà một nữ đồng chí lái cả ô tô.
Không ít bạn cùng lớp của cặp song sinh cũng thấy cảnh , bọn họ chẳng hề bỏ sót chi tiết Tần Hạo và Tần Khả Khả gọi tựa tiên nữ là , còn tận mắt chứng kiến hai bạn bước lên chiếc ô tô con .
Thành , đám bạn học của cặp song sinh mắt đứa nào đứa nấy đều sáng rực lên.
(Hết chương)