“Để bố đưa con .” Tần Văn Hoắc vội khi vợ kịp mở lời.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phó Chân Bảo nhăn , trông vẻ chẳng vui chút nào.
Tần Văn Hoắc:?
Cảm giác nghẹn ngào tủi là đây?
“Sao thế, con bố đưa con đến nhà trẻ ? Chân Bảo thích bố ?”
“Không ạ, con thích bố mà, nhưng mà...” Phó Chân Bảo bố một cái, sang .
Con bé là thích hơn thì bây giờ?
Nếu thật thì liệu bố buồn nhỉ?
Thế nhưng, trẻ con ngoan thì dối!
“ mà gì nào? Có là thích hơn ?”
Khuôn mặt nhỏ của Phó Chân Bảo lộ vẻ kinh ngạc, ngây thơ ngước bố.
“Bố ơi, bố thế ạ?”
Tần Văn Hoắc:?
Bố mày mà ngay cả chút tinh ý cũng thì còn mặt mũi nào tiếp tục ở quân đội nữa?
Phó Minh Tuyết thấy liền : “Thôi , để em đưa con bé , dù cũng tiện đường.”
Lời cô dứt, Phó Chân Bảo còn kịp mừng rỡ.
Lúc Phó từ trong nhà bước , dứt khoát bảo:
“Hai đứa đừng đứa nào đưa hết, lát nữa để đưa. Giờ đưa con bé sớm quá, cần đến nhà trẻ sớm thế . Bây giờ mà thì khéo cả trường mỗi nó tới sớm nhất.”
Phó Chân Bảo:?
Con bé bố, .
Sau đó sang bà ngoại, tiu nghỉu gật đầu: “... Thế thì để bà ngoại đưa ạ.”
Phó Minh Tuyết:?
Tần Văn Hoắc:?
“Vậy chúng thôi!” Phó Minh Tuyết vẫy hai đứa con sinh đôi lên xe.
Hai em đeo cặp sách lưng: “Bà ngoại tạm biệt, bố tạm biệt ạ!”
Phó Chân Bảo theo mà thèm thuồng phát .
Có đợi đến khi lên tiểu học thì con bé mới đưa học một ?
, con bé quên mất nhỉ, đưa thì đón về vẫn mà?
Liệu con bé thể bảo đến đón ?
Nghĩ đến chuyện , đôi chân ngắn thoăn thoắt chạy vội ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-801.html.]
Đáng tiếc, lúc chạy tới nơi thì xe ô tô nổ máy chạy mất hút.
Tần Văn Hoắc bước nhanh theo .
“Sao thế con?”
Vừa thấy nhóc con chạy vụt , sợ thót cả tim.
Chỉ sợ con bé vấp ngã.
“Con tới đón, mất .” Trong mắt cô bé ngập tràn vẻ tủi .
Tần Văn Hoắc vốn là kẻ cuồng con gái, thấy bảo bối nhà ấm ức như thì xót xa vô cùng.
Ngay lập tức, bế bổng cô con gái cưng lên.
Anh cất giọng dịu dàng: “Mẹ con bận nên đón . Hôm nay bố sẽ về nhà sớm, đến lúc đó bố đón Chân Chân của chúng , chịu nào?”
“... Dạ ạ!” Không chịu thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Dù thì cũng , thể đến đón con bé .
Tần Văn Hoắc:?
Cái giọng điệu miễn cưỡng, chẳng mặn mà ... thực sự thấy tổn thương sâu sắc.
, ai bảo là bố nó chứ!
Anh bế con bé trở sân.
Mẹ Phó thấy hai bố con liền với Tần Văn Hoắc: “Được Văn Hoắc, con mau đến đơn vị , đứa nhỏ cứ để đưa.”
Tần Văn Hoắc quả thực cũng .
Thế là gật đầu: “Vâng ạ.”
Sau đó đặt con bé xuống đất.
“Bố cũng đây, Chân Chân ở nhà lời bà ngoại đấy nhé.”
“Bố ơi, Chân Chân là đứa trẻ ngoan ngoãn lời bà ngoại nhất trần đời ạ.”
Con bé chỉ lời mà còn giúp bà ngoại việc nhà nữa cơ!
Tần Văn Hoắc biểu cảm nghiêm túc của con gái cho tan chảy, đáng yêu c.h.ế.t .
Quả nhiên, sinh con gái mới là chân ái.
Anh phòng lấy mấy món đồ, đó chào vợ một tiếng rời .
Hôm nay Phó cần chợ mua thức ăn.
Dù tối nay cả nhà đều sang bên nhà họ Tần ăn cơm, trưa nay bà ở nhà ăn qua loa một bữa là xong.
Hơn bảy giờ, bà đưa cô nhóc đến nhà trẻ , đó về nhà đợi.
Các nhân viên lắp đặt điện thoại đến khá sớm, tám giờ mười phút là tới nơi.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Xin chào, xin hỏi đây là nhà của đồng chí Phó Minh Tuyết ạ?”