Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 809

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bố ơi, chính là câu bố năm ngoái đấy thôi, lúc đó cửa con ch.ó đáng thương lắm, bố bảo con ch.ó già , ăn một miếng là bớt một miếng.”

 

“Thôi nhé bố, con chơi với chị đây.”

 

Nhóc con xong chẳng thèm đoái hoài xem sắc mặt bố , cắm đầu chạy biến.

 

Để một Tần Văn Hoắc mặt mày xám ngoét.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Anh nhớ , hồi đó với con ch.ó sắp c.h.ế.t cửa nhà.

 

Trí nhớ của đứa con gái đến thế cơ chứ?

 

Năm ngoái con bé còn bé tí tẹo.

 

Sao câu thuận miệng thốt mà nó cũng nhớ như in thế ?

 

lúc , Tần bước tới.

 

thấy Tần Văn Hoắc là bốc hỏa trong lòng.

 

Bà lườm cháy mặt: “Tần Văn Hoắc, bớt về nhà họ Tần thôi đấy.”

 

Cái gì mà ăn một miếng bớt một miếng, rủa bà c.h.ế.t sớm gì?

 

Đáng giận nhất là, dám những lời như thế với một đứa con nít.

 

“Mẹ, lúc đó con với con ch.ó mà...”

 

“Cái gì? Anh coi là ch.ó đấy ?” Mẹ Tần chấn kinh, ngọn lửa giận dữ bốc lên ngùn ngụt.

 

“Không, , ý con là, ôi dào, tóm , đừng tự vơ như thế ?”

 

Mẹ Tần sắp tức điên lên , bà đông ngó tây, chổi của bà ?

 

Phất trần lông gà của bà ?

 

Tần Văn Hoắc thấy ruột đang đùng đùng nổi giận, cảm thấy nơi nên ở lâu.

 

Anh nên nán đây nữa.

 

“Vợ ơi, việc , lát nữa đón em nhé.”

 

Ném câu , vội vã chuồn thẳng.

 

Bóng lưng tháo chạy trông khá là chật vật.

 

E là bao nhiêu năm qua Tần Văn Hoắc từng chật vật đến mức bao giờ.

 

Mẹ Tần theo bóng lưng mà trợn tròn mắt liếc xéo một cái, đồ ranh con, tưởng bà đây trị chắc.

 

Lúc , Phó Minh Tuyết bước tới: “Mẹ, bớt giận ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-809.html.]

Mẹ Tần lập tức tươi : “Mẹ giận , giận thật chứ. À , con cũng đừng trách mắng con bé Chân Chân về chuyện nhé, trẻ con thì ? Có thì cũng là của bố nó, dạy mà cứ thích dạy dỗ cơ, hồi nhỏ học hành chẳng , xem, đấy là hậu quả của việc chịu học hành đàng hoàng đấy, nổi một bố đạt chuẩn.”

 

Phó Minh Tuyết:...

 

Xem chồng đang vô cùng bất mãn với Tần Văn Hoắc.

 

Cơ mà Tần Văn Hoắc cũng đáng đời lắm.

 

“Đi , mặc kệ nó , mau chuyện với nào.”

 

Mẹ Tần nắm tay Phó Minh Tuyết trở phòng khách.

 

Bố Tần cũng ở đó.

 

Ba hiếm khi dịp cùng .

 

Phó Minh Tuyết chỉ trò chuyện hợp cạ với bố Tần mà còn rôm rả với Tần.

 

Thấm thoắt một tiếng đồng hồ trôi qua.

 

Lúc , Tần Văn Thư bước tới.

 

Người còn đến sân mà giọng truyền tới .

 

“Chị dâu, chị về nên em qua xem thử, ngờ chị về thật.”

 

“Sao thấy bác sĩ Tạ em?”

 

Phó Minh Tuyết quen gọi là bác sĩ Tạ nên nhất thời sửa miệng.

 

Đương nhiên , khi đối mặt với bác sĩ Tạ, chỉ cần ở bệnh viện, cô vẫn gọi tên hoặc gọi là thím.

 

“Bác sĩ Tạ nhà em bận lắm, chiều nay ca đại phẫu thuật, chắc giờ vẫn xong . Chị dâu, em chị điều về Bắc Kinh , việc ở bên luôn ?”

 

“Coi như điều về thôi, nhưng vẫn cần công tác nữa.”

 

Mỗi công tác thì thể kết thúc trong một hai ngày .

 

“Phải , dắt thằng bé theo?”

 

“Cháu còn nhỏ, muộn thế tiện đưa ngoài.” Tần Văn Thư cứ hễ nhắc tới con trai là thấy tiếc hùi hụi vì sinh con gái.

 

Tiếc là giờ cũng sinh thêm nữa .

 

Đương nhiên dẫu cho sinh thì và bác sĩ Tạ nhà cũng chẳng định sinh thêm.

 

bác sĩ Tạ nhà quá bận rộn.

 

Khối lượng công việc thua kém chị dâu bao nhiêu.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...