Tần Văn Hoắc cũng vội gật đầu chứng.
“ thế, con bé ăn no . Trẻ con buổi tối nên ăn quá no.”
Phó Chân Bảo:?
Mẹ Phó xoa đầu đứa nhỏ.
“Đã no thì chúng ăn nữa. Thế nhé, bà ngoại cho cháu một viên kẹo, chịu ?”
Phó Chân Bảo đến kẹo, mắt lập tức sáng rực lên.
“Bà ngoại, Bảo Bảo yêu bà ngoại nhất trần đời!”
Mẹ Phó câu thì vui lắm.
Lúc , Tần Văn Hoắc bóc mẽ: “Hôm qua con còn bảo yêu nhất cơ mà? Sao hôm nay thành yêu bà ngoại nhất ?”
Phó Chân Bảo tự biện hộ cho : “Bảo Bảo yêu nhất là với bà ngoại mà, chẳng lẽ con yêu nhất hai cùng một lúc ?”
Tần Văn Hoắc:?
Đã thể yêu nhất hai , thêm một chân?
Ba đứa trẻ Phó dẫn .
“Tối nay các cháu về phòng ngủ, các cháu ngủ với bà. Đừng phiền , buổi tối còn sách việc.”
Phó Chân Bảo thấy ngủ cùng thì tiu nghỉu hẳn .
“Bà ngoại ơi, thế bố ngủ một ạ? Bố ở đấy cũng phiền việc mà.”
Nói xong, cô bé đầu sang bố.
“Bố ơi, bố cũng hiểu chuyện giống bọn con chứ, đừng bám lấy , đừng phiền . Anh trai nhỏ như thế còn tự ngủ , bố lớn tướng thế cũng học cách tự ngủ thôi.”
Tần Văn Hoắc:?
Chiếc áo bông nhỏ xem cũng chẳng ấm áp gì cho cam, bốn bề đều lộng gió thế cơ mà!
Phó Minh Tuyết nhịn nổi.
Ôi trời đất ơi!
Tính nết con nhóc nhà cô rốt cuộc là giống ai thế ?
Mẹ Phó:?
Đứa nhỏ những lời như , bà cũng sốc lắm chứ bộ.
Con rể sẽ nghĩ mấy lời là do bà dạy đấy chứ?
Trời đất chứng giám, bà dạy câu nào .
“Bố đương nhiên là ngủ chung một phòng .”
“Bà ngoại, tại ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-811.html.]
Mẹ Phó:?
Làm gì mà lắm chữ tại thế? Bà giải thích thế nào đây?
“Quy củ tổ tiên truyền đấy.”
Tần Văn Hoắc:?
Phó Minh Tuyết:?
Cô đến nghiêng ngả.
Trời ạ, lời giải thích của cô đúng là đỉnh thật.
Mẹ Phó con gái và con rể chằm chằm như thế thì ngượng chín cả mặt.
“Đi , bà dẫn các cháu tắm nào.”
Ngày nào cũng thế, trẻ con mà lắm câu hỏi thế ?
Một bà già chữ bẻ đôi chẳng mấy hạt như bà, mà giải thích cho xuể.
Bó tay, đứa nhỏ đúng là chẳng thể đỡ nổi.
“Vợ , đừng nữa. Không em bảo tắm ? Mau tắm !”
Tối nay nhất định đóng cửa sớm, kiên quyết cho ba đứa nhỏ bước chân phòng.
“Không vội, lát nữa em tắm . Anh cứ tắm .”
Phó Minh Tuyết qua phòng con trai cả .
Vừa nãy ở đường, thằng bé hỏi cô vài câu.
“Hạo Hạo, con chỗ nào hiểu, đây cho nào.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Hạo thấy bước , liền nhanh chóng kéo một chiếc ghế đặt cạnh bàn học.
Sau đó giở cuốn sách hôm qua tặng .
“Mẹ ơi, mấy bài khó quá, con lắm.”
Cuốn sách hôm qua Phó Minh Tuyết tặng là một cuốn toán học tương đối chuyên sâu.
Lúc cô lướt qua, lập tức giảng bài cho con.
Tần Hạo lắng vô cùng chăm chú.
Bài giảng kéo dài gần nửa tiếng đồng hồ.
Đến khi kết thúc, Tần Hạo đột nhiên thốt lên một câu: “Mẹ ơi, nửa cuối năm nay con thể nhảy lớp ạ?”
Phó Minh Tuyết hề ngạc nhiên: “Nói rõ hơn xem nào, con suy nghĩ ?”
Tần Hạo thấy lập tức phản đối thì mừng rỡ khôn xiết.
“Mẹ, con thấy phù hợp với chương trình học của các lớp lớn hơn, bởi vì những kiến thức hiện tại thầy cô dạy con đều cả . Con thấy cần thiết lãng phí thời gian như nữa.”