Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 814

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:56:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phía bên , Phó Chân Bảo vốn đang cách xa một chút để quấy rầy chị gái bài tập, thấy chị .

 

Lập tức cũng theo: “Chân Chân cũng yêu nhất trần đời!”

 

“Mẹ cũng yêu các con và cả trai của các con nữa.”

 

Dứt lời, cô sang hỏi Tần Khả Khả: “Thế con học vẽ tranh ?”

 

Cô thấy Tần Khả Khả vẽ tranh dường như cũng khá khiếu.

 

“Học ạ, ơi, con học!”

 

Tần Khả Khả kiên định gật đầu.

 

Con bé tự hạt giống học hành, dẫu giảng lớp cũng thấy khó khăn .

 

đối với những thứ năng khiếu thì hứng thú.

 

“Vậy thì học, chỉ cần bảo bối Khả Khả của chúng sợ vất vả là .”

 

À , cô còn chuẩn xem nhà nữa.

 

Cả nhà tính tính cũng chỉ hai căn tứ hợp viện.

 

Bản ở một căn đúng ?

 

Thế thì căn còn chỉ một, đủ chia cho ba em.

 

Phải mua thêm hai căn nữa mới .

 

Như thế mới thiên vị đứa nào.

 

Đợi tay dồi dào tiền bạc hơn, mua thêm vài căn nhà lầu nữa cũng .

 

“Mẹ ơi, con sợ vất vả ! Con nhất định sẽ kiên trì đến cùng.”

 

Đây là tiền bỏ mà, thể học dở dang bỏ .

 

Phó Chân Bảo chẳng từ lúc nào, cô bé ngửa đầu lên: “Mẹ ơi, con cũng học vẽ tranh cùng chị.”

 

Phó Minh Tuyết cô con gái út đáng yêu nhà : “Được chứ, đăng ký cho cả hai chị em luôn. , thế con học đàn nhị ?”

 

Phó Chân Bảo lắc đầu quầy quậy.

 

“Mẹ ơi, con học đàn nhị , nhà một kéo đàn nhị là , đến lúc đó con chị kéo đàn. Tương lai con nhà khoa học cơ, con cũng lái máy bay giống như cô nữa.”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Lý tưởng xem cũng xa vời phết đấy chứ.

 

“Thế tại con học vẽ tranh?”

 

Nhóc con nghiêng đầu : “Bởi vì lúc vẽ bản vẽ cũng là vẽ tranh mà, con học là để vẽ bản vẽ hơn ạ.”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Lập luận vô cùng rõ ràng.

 

là chẳng chê .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-814.html.]

Có một đứa con thông minh rốt cuộc là cảm giác thế nào?

 

Cực kỳ bất ngờ!

 

Lúc , một giọng vang lên: “Vợ ơi, muộn đấy!”

 

Phó Minh Tuyết về phía cửa phòng, thấy Tần Văn Hoắc đó thì khóe môi khỏi giật giật.

 

Cái tên .

 

“Các bảo bối, ngủ ngon nhé, các con ngủ sớm .”

 

Cô cúi xuống hôn lên trán mỗi cô con gái một cái.

 

Hai chị em lập tức đồng thanh:

 

“Mẹ ngủ ngon ạ.”

 

“Ngày mai gặp !”

 

Tần Văn Hoắc ở cửa ghen tị một chút. Đã bảo là áo bông nhỏ tri kỷ cơ mà?

 

Sao chẳng đứa nào chúc ngủ ngon thế hả?

 

Hay là lù lù đây mà chúng nó thèm thấy?

 

Phó Minh Tuyết về phòng , Tần Văn Hoắc liền bám gót theo .

 

“Vợ , là em tắm ? Quần áo của em soạn sẵn để giường .”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phó Minh Tuyết câu thì đưa mắt lên giường.

 

Khóe miệng khẽ giật một cái, thật cũng cần chu đáo đến mức .

 

“Được .”

 

Cô cầm lấy quần áo thẳng ngoài.

 

Đến khi cô tắm xong phòng, Tần Văn Hoắc sẵn giường.

 

Anh thấy vợ về liền vội vàng : “Vợ ơi, tối nay em việc nữa chứ? Đêm nay nghỉ ngơi sớm một chút ?”

 

Sự sốt sắng trong ánh mắt chẳng thèm che giấu lấy một chút nào.

 

Phó Minh Tuyết:?

 

cái chuyện cho mụ mẫm đầu óc ?

 

Bây giờ mới mấy giờ chứ? Mấy đứa nhỏ còn ngủ đấy.

 

Hay là quên mất phòng cách âm bình thường?

 

“Em việc một lát, giờ vẫn còn sớm, cứ ngủ !”

 

Tần Văn Hoắc:?

 

Anh mà ngủ thì mới là lạ đấy.

 

vợ bảo việc, thì nôn nóng, thèm đến mấy cũng chỉ đành đợi.

 

 

Loading...