Phó Minh Tuyết một thói quen, hễ bắt tay công việc là cô sẽ gạt bỏ hết thảy thứ xung quanh.
Sau đó tâm ý vùi đầu việc.
Thời gian cũng theo đó mà cô quên bẵng lúc nào .
Tần Văn Hoắc ngắm vợ đang chăm chú việc, bất giác ngẩn cả .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, góc nghiêng mỹ vô cùng chuyên chú quả thực đến nao lòng.
Hóa câu “ phụ nữ khi nghiêm túc việc là nhất” giá trị đến nhường .
Anh cảm thấy cứ ngắm mãi thế , cả đời cũng chán.
Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng đầu bút khẽ sột soạt lướt mặt giấy.
Thời gian cũng lặng lẽ trôi một tiếng động.
Tuy nhiên, sự kiên nhẫn chờ đợi của Tần Văn Hoắc rốt cuộc cũng đền đáp xứng đáng.
Dù thì đêm nay cũng “ăn thịt” thỏa thuê.
Hôm , Phó Minh Tuyết dậy khá sớm.
hai cô con gái nhà cô gõ cửa chạy .
Đợi đến khi cô trở dậy bước ngoài, liền thấy ba đứa nhỏ đang tấn ở giữa sân.
Cảnh tượng khiến cô hết sức ngạc nhiên.
Ba nhóc tì cũng thấy cô.
Lần chúng chạy ùa đến mặt cô nữa.
“Sao tấn thế ?” Phó Minh Tuyết hỏi.
Tần Văn Hoắc thấy vợ hỏi , liền lập tức đáp: “Tuổi của bọn trẻ cũng chẳng còn nhỏ nữa, nên bắt đầu rèn luyện .”
Ở trong khu đại viện của bọn họ, nhiều đứa trẻ từ nhỏ huấn luyện nghiêm ngặt.
Bản từ bé cũng thế.
Đáng lẽ Tần Hạo cũng rèn luyện từ sớm, hiếm nỗi quanh năm vắng nhà nên mới lơ là việc giám sát huấn luyện cho thằng bé.
Phó Minh Tuyết:?
Cái câu “tuổi chẳng còn nhỏ” cô hoang mang thực sự.
Ai khéo tưởng ba đứa nhỏ lớn tướng lắm chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-815.html.]
“Khả Khả với Chân Chân...”
“Hai đứa nó cũng thế, kẻ địch vì bọn trẻ là con gái mà nương tay thương hoa tiếc ngọc, huống hồ thấy con gái càng cần rèn luyện để nâng cao thể chất.”
Dù thì con gái nhà cũng xinh thế , lỡ như gặp kẻ , nếu bản chút bản lĩnh phòng thì chẳng nguy to ?
Về mặt , Tần Văn Hoắc tuyệt đối hề cái suy nghĩ con gái thì giảm bớt phần rèn luyện.
Tần Khả Khả thấy xót và em gái, liền lập tức lên tiếng: “Mẹ ơi, con tự nguyện mà.”
Phó Chân Bảo bên cạnh cũng nhanh nhảu : “Mẹ ơi, con cũng siêu tự nguyện luôn! Bố bảo , bọn con rèn luyện thì chỉ tự bảo vệ , còn thể bảo vệ nữa, Tiểu Bảo bảo vệ !”
Phó Minh Tuyết cảm động vô cùng.
“Vậy các con cố lên nhé! Mẹ chờ các con bảo vệ đấy.”
“Vợ , là em cũng tham gia cùng luôn ?”
Lời đề nghị của Tần Văn Hoắc khiến Phó Minh Tuyết đảo tròn mắt.
“Thôi , em ham cái , dù tay chân cũng già cỗi , em cứ đợi con trai với con gái bảo vệ em là .”
Thời gian của cô bây giờ bận rộn bao nhiêu.
Tội gì tự chuốc lấy cái khổ .
Tần Văn Hoắc cũng ép cô.
“Thế , buổi sáng chúng chạy bộ nhé, cường độ công việc của em lớn như , cơ thể càng rèn luyện mới .”
Phó Minh Tuyết:?
Có thể tha cho cô ?
Mỗi tối cô đều thức khuya đến tận ngần giờ.
Sáng hôm cũng là căn ke đúng giờ mới dậy, đào thời gian rảnh rỗi mà chạy bộ nọ?
“Thế quyết định nhé, năm rưỡi sáng vợ dậy, hai đứa chạy bộ ngoài nửa tiếng về.”
Tần Văn Hoắc chẳng cho Phó Minh Tuyết cơ hội từ chối: “Vợ xem, như thế bao, cả nhà chúng đều cùng rèn luyện, em cũng tấm gương sáng cho các con noi theo.”
Phó Minh Tuyết:?
Cô vốn dĩ là tấm gương sáng trong lòng bọn trẻ , việc gì thêm một tấm gương kiểu nữa chứ.
lúc cô định mở miệng từ chối thì Phó vặn bước từ phòng bếp.