“Bây giờ Chân Chân còn nhỏ, đang tuổi ăn tuổi lớn, con bé ăn nhiều một chút cũng là bình thường, vả -”
Tần Văn Hoắc bắt gặp ánh mắt liếc xéo sang của vợ, khựng một nhịp mới tiếp: “Con gái tuy ăn nhiều một tí, cũng mũm mĩm một tẹo, nhưng đó gọi là gì nhỉ, nét bụ bẫm trẻ con thôi mà, bình thường.”
Phó Minh Tuyết , khóe môi khỏi giật giật.
Sắp mấy tuổi đầu mà còn nét bụ bẫm trẻ con?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Câu là cô thuận miệng lúc con bé mới một tuổi, thế mà nhớ kỹ đến tận bây giờ vẫn đem áp dụng.
“ vợ , em để ý thấy sức lực của Chân Chân lớn ? Con bé hình như giống em đấy.”
Trước đây ít khi ở nhà, cũng mấy khi gần gũi bọn trẻ.
Thêm đó nào về cũng vội vội vàng vàng gấp, nên thực sự để ý đến chuyện .
hai ngày nay ở nhà, phát hiện , hơn nữa còn thử kiểm tra - sức lực của cô con gái út quả thực khỏe.
Dù thì cũng khỏe hơn hẳn mấy đứa bé trai cùng lứa tuổi.
Sức mạnh của con bé thậm chí còn vượt qua cả con trai lớn Tần Hạo.
Phó Minh Tuyết thế thì ngẩn .
Chuyện đúng là cô từng để ý tới.
“Anh thấy chính là di truyền đấy, con gái khéo di truyền thật, chỉ thừa hưởng vẻ ngoài xinh của em, mà còn di truyền cả sự thông minh, giờ đến sức lực khỏe khoắn cũng giống hệt em.”
Chỉ cần con đường trưởng thành chệch hướng thì con bé ngành nào cũng sẽ giỏi giang.
Đầu óc thông minh giỏi học hành thì lớn lên thể nghiên cứu khoa học giống .
Sức khỏe vượt trội thế thì tương lai cũng thể quân ngũ.
Thực , quân ngũ cũng .
Phó Minh Tuyết liếc : “Đó là đương nhiên , xem là ai sinh .”
Con cô sinh thể ưu tú ? Gen di truyền rành rành đấy!
Tần Văn Hoắc thích dáng vẻ đắc ý nho nhỏ của vợ , cảm thấy cô vô cùng rạng ngời và tràn đầy sức sống.
“Phải ! Cho nên thực ăn nhiều một chút cũng chẳng cả, lượng tiêu hóa của con bé lớn mà.”
Phó Minh Tuyết:?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-817.html.]
Được , cũng lý lắm.
Sau bữa sáng, Phó Minh Tuyết . Trước khi cô , ba đứa trẻ tận cửa tiễn .
“Mẹ ơi, lái xe chậm thôi nhé!”
Tần Hạo dặn dò.
Tần Văn Hoắc:?
Thằng nhóc cướp lời của thế hả?
Câu vốn dĩ do mới đúng chứ.
Phó Minh Tuyết vẻ mặt già dặn tuổi của con trai, khỏi bật : “Mẹ , ở nhà chơi ngoan nhé, đây.”
Cô dặn con trai trông nom em gái.
Ai quy định cả thì nhất định chăm bẵm các em chứ?
Đều là con nít cả, gì chuyện cứ lớn hơn là bắt buộc gánh vác trách nhiệm?
Tần Văn Hoắc cũng chuẩn rời .
Sau khi lên xe, liếc mắt ngoài - kết quả là chỗ ban nãy mấy đứa nhỏ trống trơn từ lâu, gì còn bóng dáng của ba em nữa.
Hóa bố như chẳng một chút xíu quan trọng nào đúng ?
Anh tặc lưỡi một tiếng, đó nổ máy lái xe .
Anh tới đơn vị quân đội ngay mà về phía khu đại viện.
Tìm đến nhà của Hiệu trưởng Lưu thuộc Trường Trung học 1.
Hiệu trưởng Lưu thấy Tần Văn Hoắc tới tận cửa thì vô cùng ngạc nhiên.
“Văn Hoắc, cháu tới đây việc gì thế?”
“Chú Lưu, cháu tới tìm chú chút việc. Là thế , con trai cháu là Tần Hạo, chú đúng ? Thành tích học tập của nó , nhảy cóc lên thẳng lớp chín trường chú. Tất nhiên cháu tới để cửa cho nó , nhà trường cứ cho nó bài thi, chỉ cần tất cả các môn đều đạt từ chín mươi lăm điểm trở lên thì trường chú nhận nó học, chú thấy thế nào?”
Hiệu trưởng Lưu:?
“Con trai cháu hình như đang học tiểu học mà nhỉ? Lớp năm lớp bốn nhỉ?”
“Lớp năm ạ, thành tích của nó từ tới giờ đều xuất sắc, cũng là do chính nó yêu cầu, cháu và vợ cháu bàn bạc xong đều thấy khả thi.”