Hiệu trưởng Lưu:?
“Ý của cháu là nó thể cầm đề thi lớp tám mà chín mươi lăm điểm?”
“Vâng.” Tần Văn Hoắc gật đầu.
Ban đầu còn định một trăm điểm.
nghĩ vẫn thấy nên chừa cho con trai một cơ hội.
Dù thì một trăm điểm đòi hỏi tuyệt đối bất kỳ sai sót nào.
Hiệu trưởng Lưu vẫn sự hiểu nhất định về tính cách của Tần Văn Hoắc.
Ông Tần Văn Hoắc tuyệt đối loại ăn ốc mò, ăn .
Lập tức suy nghĩ một hồi lên tiếng: “Cũng cần tới một trăm điểm , chỉ cần mấy môn thi đó của nó đạt từ chín mươi điểm trở lên thì chuyện chú đồng ý.”
“Như thế , thứ Tư tuần chú sẽ sắp xếp cho nó thi một , còn phía trường tiểu học thì bên chú sẽ liên hệ.”
Tần Văn Hoắc lập tức đáp: “Vâng, thì cảm ơn Hiệu trưởng Lưu ạ. À , còn một chuyện nữa, đứa con gái út nhà cháu học tiểu học, chú xem thể sắp xếp cho con bé thi thử một luôn ?”
Hiệu trưởng Lưu:?
Mấy đứa trẻ thông minh lanh lợi đời đều dồn hết nhà cháu sinh hả?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Không thể chia cho khác lấy một đứa ?
“Được , chú sẽ một tiếng với bên chỗ lão Lý.”
“Cháu cảm ơn chú Lưu, khi nào chú rảnh cháu mời chú uống rượu.”
Hiệu trưởng Lưu: “Được.”
“Vậy cháu xin phép về ạ.” Tần Văn Hoắc chào rời khỏi nhà Hiệu trưởng Lưu.
Đợi khi khuất, sự ngưỡng mộ của ông liền lộ rõ mặt: “Thằng nhóc Tần Văn Hoắc đúng là lấy cô vợ thật, sinh những đứa con thông minh đỉnh ngộ, thằng đúng là hưởng.”
Hai đứa lớn phía tạm thời bàn tới, nhưng đứa út thì ông cũng qua danh tiếng - cực kỳ thông minh, đúng là tiểu thiên tài hiếm khó tìm.
Bởi vì cháu nội của ông học cùng trường mẫu giáo với cô con gái út nhà .
Hơn nữa con dâu ông chính là cô giáo phụ trách lớp đó.
Hai con về nhà là cứ luôn miệng nhắc tới cái tên Phó Chân Bảo.
Đặc biệt là cô con dâu của ông - đúng là hận thể bắt cóc con gái nhà Tần Văn Hoắc về nuôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-818.html.]
Hoặc là đem con trai đổi lấy cô bé út nhà .
-
Phó Minh Tuyết tới Viện Nghiên cứu Khoa học.
Viện trưởng La đến còn sớm hơn cả cô.
“Minh Tuyết, chuyện cần bàn, văn phòng .”
Phó Minh Tuyết:?
Sao văn phòng ông nữa ?
“Vâng.”
Cô theo Viện trưởng La văn phòng việc.
“Cô xem cái , đây là đề xuất hợp tác mà nước E gửi sang cho chúng , đó là các công nghệ cốt lõi hạng hai mà họ chuyển giao, cô xem thử xem.”
Phó Minh Tuyết bất ngờ.
Chuyện cô gì.
Cô nhận lấy tập tài liệu lật xem một cách vô cùng tỉ mỉ.
“Bản vẽ ạ?”
“Bản vẽ ở đây.” Viện trưởng La nhấc chiếc hòm lên mở , “Toàn bộ đều ở trong . Tối qua xem qua một lượt , những tư liệu còn tiên tiến bằng thành quả mà nhóm của các cô nghiên cứu . Các cô bên là bước đột phá mới .”
Viện trưởng La mỗi khi nhắc tới chuyện , mặt ngập tràn vẻ kiêu hãnh.
“ , bên họ còn cử sang một chuyên viên chỉ đạo kỹ thuật, tuổi đời còn trẻ, hơn nữa chỉ đạo kỹ thuật còn gặp mặt cô đấy.”
Phó Minh Tuyết thấy lời , kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Gặp mặt cháu ư? Để gì ạ?”
“Tất nhiên là để chỉ đạo các cô , hừ, bọn họ tưởng rằng động cơ của chúng vẫn thể tự đột phá, bộ đều trông cậy nhập khẩu từ chỗ họ đấy mà. Phía cô thấy thế nào?”
Phó Minh Tuyết suy nghĩ một lát: “Cứ để khác tiếp xúc với họ ạ, nhân tiện cũng thể học hỏi giao lưu đôi chút.”
Tuy rằng bản họ bước đột phá về mặt công nghệ, nhưng thứ của khác, bất kể là gì, đều điểm đáng để học hỏi.
Mắt Viện trưởng La sáng lên: “Thực cũng ý . Bây giờ chúng để ngoài cô mới chính là tổng công trình sư của dự án . Như thế , để Xương Thanh Trạch mặt thì thế nào?”
Xương Thanh Trạch vẫn tương đối phù hợp - sức nặng cũng đủ.